Chỉ mất vài giây để Hứa Nhược Đường hoàn hồn. Giờ khắc này cô mới ý thức được, mấy tin nhắn gửi nhầm lúc nãy, chắc chắn người này đã nhìn thấy không sót một chữ nào!
Gò má Hứa Nhược Đường nóng lên, đáy mắt thoáng qua vẻ xấu hổ. Cô vội vàng giấu chiếc gậy bóng chày nặng trĩu ra sau lưng, giả vờ như không hiểu ý trong lời nói của Hoắc Kỳ Sâm: "Ngại quá, không biết anh ở nhà."
Người phụ nữ trước mặt tóc đen môi đỏ, mặt mày xinh đẹp y hệt một chú mèo Ba Tư, vẻ ngoài thì lãnh đạm cao quý, toàn thân toát ra khí chất chính trực, nhưng đôi mắt đen láy đảo liên hồi lại cứ liếc trộm anh không ngừng.
Khóe môi mỏng của Hoắc Kỳ Sâm khẽ nhếch lên. Anh ung dung cúi người, đưa tay rút chiếc gậy bóng chày mà Hứa Nhược Đường giấu sau lưng ra, cầm trên tay ướm thử, cũng nặng phết đấy chứ.
"Đại minh tinh mà cũng biết nói ngại cơ à?" Giọng nói trầm thấp phát ra từ cổ họng người đàn ông lười biếng vang lên, mang theo vẻ tản mạn không đứng đắn.
Nếu anh nhớ không lầm thì mấy tiếng trước, vị trước mắt này còn gửi ảnh bìa tạp chí của anh, nói cái gì mà thèm muốn thân thể anh, muốn xem anh đóng cảnh giường chiếu. Hoắc Kỳ Sâm rất khó không nghi ngờ, lúc Hứa Nhược Đường gửi tin nhắn đó, có phải đang lén lút nuốt nước miếng hay không.
Sao trước đây anh lại không phát hiện ra, Hứa đại tiểu thư lại có một mặt cuồng dã đến thế.
Hứa Nhược Đường hơi mím môi, mân mê ngón tay, chiếc cằm thon gọn khẽ hất lên. Ánh đèn trên đỉnh đầu chiếu vào đôi mắt màu hổ phách của cô long lanh: "Thì sao nào?"
Cái giọng điệu này của anh sao cứ như thể cô là nữ lưu manh vậy?
Cô chỉ là nói cho sướng miệng thôi, chứ có làm gì anh đâu.
Đôi môi mỏng đỏ mọng như quả anh đào chín của người phụ nữ đóng mở trước mặt anh, mời gọi người hái. Hoắc Kỳ Sâm ném gậy bóng chày sang một bên, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm Hứa Nhược Đường, khuôn mặt tuấn tú đăm chiêu không nói lời nào.
Chạm phải ánh mắt u ám thâm trầm của người đàn ông, Hứa Nhược Đường khẽ cau mày đẹp, nghi hoặc sờ sờ mặt mình. Bị nhìn chằm chằm đến mức cả người không được tự nhiên, cô không nhịn được lầm bầm: "Mặt em dính gì à?"
"Thì không có gì thật."
Hứa Nhược Đường "ồ" một tiếng rồi xoay người định đi. Tà váy lễ phục quá dài không biết quấn vào chân từ lúc nào, chân trái vừa bước ra đã bị vấp lảo đảo. Trong khoảnh khắc mất thăng bằng, Hứa Nhược Đường kêu lên một tiếng, mắt thấy sắp ngã nhào xuống sàn nhà lạnh lẽo, cô luống cuống tay chân với lấy, trong cơn hoảng loạn vớ được một cọng rơm cứu mạng.
Gần như cùng lúc đó, Hoắc Kỳ Sâm mặt không đổi sắc cúi người, cánh tay thon dài rắn chắc ôm lấy vòng eo thon nhỏ mềm mại của người phụ nữ, nhẹ nhàng vớt người lên.
Còn chiếc khăn tắm màu trắng vốn quấn ngang hông anh đã bị Hứa Nhược Đường giật phăng xuống, nắm chặt trong tay.
"......"
Hứa Nhược Đường vất vả lắm mới đứng vững, hú vía thở phào nhẹ nhõm. Đang định nói lời cảm ơn với Hoắc Kỳ Sâm, nhìn thấy chiếc khăn tắm trong tay mới phát giác có gì đó sai sai.
Ánh sáng thanh lãnh nhu hòa bao trùm trên đỉnh đầu hai người, chiếu vào người Hoắc Kỳ Sâm như tráng một lớp men sứ trắng mịn màng. Từ chiếc cổ thon dài đến xương quai xanh sắc bén thẳng tắp, từng đường nét cơ bắp nhấp nhô đều như được nghệ thuật gia điêu khắc tỉ mỉ.
Vãi chưởng, túm nhầm chỗ rồi.
Hứa Nhược Đường ngẩn người tại chỗ, biểu cảm cũng đông cứng lại, nhưng ánh mắt lại hoàn toàn không chịu sự khống chế của mình, cứ như ma xui quỷ khiến quét nhìn người đàn ông trước mặt từ đầu đến chân vài lượt.
Sự tr*n tr** bất ngờ này mang lại cảm giác thị giác mạnh mẽ hơn nhiều so với mấy tấm ảnh tạp chí trên mạng.
Ảnh chụp hoàn toàn không so được với người thật.
"Nhìn đủ chưa?"
Trên đỉnh đầu bất ngờ truyền đến giọng nói lười biếng hơi khàn của người đàn ông, mang theo chút khô nóng khó phát hiện.
Ý thức được mình thất thố, khuôn mặt Hứa Nhược Đường đỏ bừng ngay lập tức! Cô ho khan cúi đầu, tầm mắt cụp xuống lại trùng hợp rơi thẳng vào cái thứ đang ngo ngoe rục rịch của ai kia.
Đại não trong khoảnh khắc này như đột nhiên đình trệ, toàn bộ máu trong người Hứa Nhược Đường dường như dồn hết lên mũi, lập tức cảm thấy miệng khô lưỡi khô.
Hóa ra cái thứ đó dài thế này cơ à.
Chẳng đẹp chút nào.
Khi con người ta xấu hổ, miệng lưỡi bao giờ cũng nhanh hơn não bộ. Hứa Nhược Đường nhanh trí, cầm chiếc khăn tắm màu trắng trong tay trùm lên người Hoắc Kỳ Sâm: "Mau quấn vào đi, kẻo cảm lạnh!"
Nói rồi cô dùng tốc độ nhanh nhất che chắn bộ phận nhạy cảm đang lộ thiên của ai kia lại, nặn ra một nụ cười dịu dàng không mất phép lịch sự.
"......"
Gương mặt Hoắc Kỳ Sâm trầm tĩnh, lòng bàn tay rút về vẫn còn lưu lại chút hơi ấm nơi eo người phụ nữ. Hàng mi dài rậm của anh rũ xuống, đôi mắt đen nhánh liếc nhìn gương mặt đỏ bừng như sắp nhỏ máu của Hứa Nhược Đường, vệt đỏ khả nghi ấy thậm chí lan tận đến mang tai.
Giỏi cho câu "đừng cảm lạnh", cô nàng này cũng khéo nói thật đấy.
Thấy người đàn ông trước mặt đã quấn lại khăn tắm chỉnh tề, Hứa Nhược Đường xách váy định chuồn êm. Hoắc Kỳ Sâm chẳng nói chẳng rằng, vươn tay nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của cô, giữ người lại.
"Chạy cái gì? Anh biết em cố ý mà." Hoắc Kỳ Sâm nhướng mày, ánh mắt như nhìn thấu tâm can cô, thong thả mở miệng.
Hứa Nhược Đường ngoan ngoãn xoay người lại, gục đầu xuống vẻ mặt "khóc không ra nước mắt", cảm thấy mình oan hơn cả Đậu Nga, thành thật giải thích: "Đừng hiểu lầm mà, vừa nãy em trượt tay thôi."
Lùi một vạn bước mà nói, hai người họ giờ là vợ chồng hợp pháp, kể cả cô không trượt tay mà cố tình vén lên xem thì cũng đâu phạm pháp nhỉ?
Hơn nữa hình ảnh đó có sức sát thương mạnh quá, cô còn chưa kịp nhìn kỹ nữa là.
Nghĩ vậy, Hứa Nhược Đường bỗng thấy mình có lý hẳn lên, định rút tay về nhưng sức Hoắc Kỳ Sâm quá lớn. Cô giằng co hai cái trông chẳng khác nào đang làm nũng, đành bất lực nói: "Có chuyện gì từ từ nói, anh buông tay ra trước được không?"
Hoắc Kỳ Sâm ung dung nhìn cô giãy giụa, thưởng thức sự thú vị này một lát rồi mới đại phát từ bi buông tay, ngắn gọn nói: "Được rồi, đừng diễn nữa."
Hứa Nhược Đường: "?"