Không biết Hoắc Kỳ Sâm đã "hành hạ" mình bao lâu, Hứa Nhược Đường còn từng ngờ rằng anh chồng này có sở thích đặc biệt kỳ quái nào đó.
Chỉ khi nhận được "thù lao" vừa ý, thầy Hoắc mới chịu buông tha.
Kết thúc cuộc "học thêm", Hứa Nhược Đường mệt rã rời nằm vật ra giường, trong khi Hoắc Kỳ Sâm vẫn tinh thần phấn chấn như chưa từng trải qua trận vận động kịch liệt nào.
Tắm xong, Hứa Nhược Đường ngã xuống giường ngáp ngắn ngáp dài. Ngước mắt nhìn đồng hồ treo tường, cô giật mình khi thấy đã hơn hai tiếng trôi qua.
Thời gian còn dài hơn cả lần đầu, cô thậm chí còn nghi ngờ có phải ai kia đã lén uống thuốc bổ trợ hay không.
Hứa Nhược Đường áp má vào gối, mí mắt nặng trĩu rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Khi Hoắc Kỳ Sâm nghe điện thoại ngoài ban công xong trở vào, đập vào mắt anh là dáng vẻ ngủ say sưa yên tĩnh trên giường.
Điều hòa trong phòng để nhiệt độ thấp, Hoắc phu nhân sợ lạnh nhất nên quấn chăn kín mít như con sâu, cuộn tròn người lại như đứa trẻ, chỉ lộ ra mỗi cái đầu bù xù.
Hoắc Kỳ Sâm bước tới, đi ngang qua bàn thấy bức tranh vẫn nằm đó, ngẫm nghĩ một chút rồi cẩn thận cất vào ngăn kéo.
Đêm đã về khuya, ánh trăng sáng như bạc.
Hoắc Kỳ Sâm rón rén lên giường, nhẹ nhàng kéo người phụ nữ bên cạnh vào lòng.
Trong mơ, Hứa Nhược Đường chau mày lầm bầm gì đó, mơ màng tìm một tư thế thoải mái rồi rúc vào lòng anh ngủ say.
Người trong lòng ngủ ngoan như một chú mèo con, trái tim Hoắc Kỳ Sâm cũng mềm nhũn theo. Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán vợ.
Hứa Nhược Đường không biết rằng, vào buổi trưa hè oi ả tiếng ve kêu râm ran năm ấy, khi cô đang cắn bút chì suy tư cách vẽ đôi mắt anh, thì ý niệm duy nhất trong sâu thẳm trái tim anh, chỉ là muốn hôn cô.
......
Sáng hôm sau, Hứa Nhược Đường ngủ đến khi mặt trời lên cao mới dậy. Lúc tỉnh lại, Hoắc Kỳ Sâm đã đi Hoành đ**m quay phim rồi.
Trên tủ đầu giường vẫn như thường lệ để lại tờ giấy nhắn: "Gặp vấn đề gì có thể tìm anh, tuy không chắc sẽ trả lời kịp thời, nhưng một ngày làm thầy cả đời làm cha mà."
"......"
Cái gì mà "một ngày làm thầy cả đời làm cha" chứ, Hứa Nhược Đường cạn lời trợn trắng mắt. Ý và thành phố S lệch nhau tận sáu tiếng, anh lại còn đang quay phim ở Hoành đ**m, đợi tìm được anh thì "rau kim châm cũng nguội ngắt" rồi.
Với ông chồng hờ này, Hứa Nhược Đường chẳng ôm hy vọng gì lớn lao, dựa vào đàn ông không bằng dựa vào chính mình.
Thế là trước khi chương trình bắt đầu ghi hình, Hứa Nhược Đường nước đến chân mới nhảy, cấp tốc bổ túc từ vựng cơ bản trong hai ngày.
Cuối cùng cũng đến ngày ghi hình, Hứa Nhược Đường đến sảnh tiếp đãi của Trung tâm Giao lưu Văn hóa Quốc tế sớm hơn giờ hẹn 20 phút.
Trong sảnh tiếp đãi lắp đặt rất nhiều camera độ nét cao, ngay cả quay phim đi theo cũng có đến hơn hai mươi người.
Tổ chương trình phát cho Hứa Nhược Đường một cuốn sách quảng bá đảo Sicily của Ý, trong đó có một số từ vựng cơ bản thông dụng, đa phần đều là những từ Hoắc Kỳ Sâm đã dạy.
Hứa Nhược Đường đến chưa được bao lâu thì các khách mời thường trú khác cũng lục tục có mặt.
Đầu bếp Triệu và cửa hàng trưởng Hàn Hạo Dịch ngoài đời không khác mấy so với trên tivi, đối xử với hậu bối ôn hòa khiêm tốn, dễ gần. Cậu idol trẻ Thi Trác Hi ngoài đời còn đẹp trai hơn trên màn ảnh, khuôn mặt anh tuấn vẫn còn nét thư sinh, hiện đang là sinh viên năm ba Học viện Điện ảnh. Cậu chàng rất nhiệt tình thân thiện, mở miệng là một tiếng "chị", hai tiếng "chị" với Hứa Nhược Đường, miệng ngọt, EQ cũng cao.
Thiên hậu làng nhạc An Điềm là người đến cuối cùng, theo sau là ba trợ lý. Cô ta lớn tuổi nhất, tư lịch sâu nhất, dù chỉ trang điểm nhẹ cũng khó giấu được khí chất mạnh mẽ.
Hiện giờ cô ta đã lui về hậu trường một nửa, tự mình làm nhà đầu tư, địa vị trong giới còn cao hơn cả Hàn Hạo Dịch, mọi người xung quanh đều cung kính với cô ta.
An Điềm ôm chào hỏi những người có mặt, duy chỉ đến Hứa Nhược Đường, cô ta chỉ cười cười bắt tay, không nói thêm câu nào thừa thãi.
Ban đầu Hứa Nhược Đường còn tưởng thiên hậu lạnh lùng, sau này tiếp xúc nhiều mới biết, người ta nhiệt tình thân thiện với tất cả mọi người, chỉ lạnh lùng với mỗi mình cô thôi.
Sau khi khách mời đến đông đủ, giáo viên ngôn ngữ đưa mọi người đến phòng học nhỏ, mỗi người một bàn, bắt đầu học tiếng Ý từ những câu chào hỏi cơ bản.
Giáo viên thường xuyên đưa ra tình huống đối thoại và gọi học viên phát biểu để kiểm tra phát âm và khả năng ứng biến. Mỗi lần đến tiết mục này, ai nấy đều lo lắng bị gọi trúng, tâm trạng y hệt hồi đi học.
Hứa Nhược Đường ngồi gần giáo viên nhất nên lần nào cũng bị gọi làm mẫu đầu tiên.
May mà cô đã học trước nên lần nào cũng trót lọt, ngay cả giáo viên cũng khen cô phát âm chuẩn, còn hỏi có phải cô có nền tảng tiếng Ý không.
Sắp kết thúc giờ học, giáo viên phát bài kiểm tra. Hứa Nhược Đường múa bút như thần, trong khi đầu bếp Triệu và cửa hàng trưởng Hàn ngồi cạnh lại toát mồ hôi hột. Hai người trí nhớ không bằng lớp trẻ, làm được vài câu đã bí, nhân lúc giáo viên không để ý liền cầu cứu Hứa Nhược Đường.
Hứa Nhược Đường dựng đứng bài thi lên cho "hàng xóm" chép, lừa được giáo viên qua cửa. Thi Trác Hi cũng tham gia vào vụ gian lận này, che miệng cười khúc khích.
An Điềm ngồi ngay sau Hứa Nhược Đường, nhìn rõ đáp án trên bài cô nhưng do dự mãi vẫn không chép. Ai biết cô viết đúng hay sai, mà dù có đúng thì lại càng làm nền cho Hứa Nhược Đường tỏa sáng.
An Điềm vốn ghét nhất loại nghệ sĩ trước mặt một đằng sau lưng một nẻo, thích xây dựng hình tượng trước ống kính.
Kết quả bài kiểm tra được công bố, trừ An Điềm, tất cả mọi người đều đạt điểm tối đa.
Nhìn Hứa Nhược Đường được mọi người và giáo viên khen ngợi, An Điềm không tham gia cũng không tỏ thái độ, chỉ giữ nụ cười xã giao.
Mọi người hẹn ngày mai gặp ở sân bay. Trước khi chia tay, cửa hàng trưởng Hàn lập nhóm chat trước mặt mọi người, bảo ai nấy vào nhóm đổi tên gợi nhớ, sau này có việc gì cứ liên lạc trực tiếp trong nhóm.
Cùng lúc đó, nhân viên hiện trường phát danh sách nhiệm vụ tập đầu tiên và thông báo ngày mai sẽ có một người bạn nhỏ bí ẩn xuất hiện với tư cách khách mời tập 1, gặp gỡ mọi người tại sân bay.
Về vị khách mời bí ẩn này, trên mạng không có chút thông tin nào bị rò rỉ. Mọi người đều rất mong chờ thành viên mới, dù sao nhà hàng mới khai trương cũng nhiều việc, thêm người là thêm sức.
Vì tối hôm trước thu dọn hành lý đến khuya nên sáng hôm sau Hứa Nhược Đường không kịp trang điểm, đành để mặt mộc, đeo khẩu trang, kéo ba cái vali vội vàng chạy tới sân bay.
Trong phòng chờ VIP, Hứa Nhược Đường thấy An Điềm đang đeo tai nghe nhắm mắt nghỉ ngơi. Là bậc hậu bối, cô chủ động chào: "Chào buổi sáng chị An". Đối phương đeo tai nghe dường như không nghe thấy, Hứa Nhược Đường cũng chẳng để bụng. Vừa lúc nhân viên mang bữa sáng tới, cô ôm cái bụng đang réo ầm ĩ, vui vẻ bắt đầu ăn.
Thi Trác Hi đẩy hành lý vào phòng chờ, thấy Hứa Nhược Đường đang ăn sáng liền ngồi xuống đối diện, hai người cùng ăn.
Có lẽ vì trong đoàn chỉ có hai người họ là ít tuổi nghề nhất, tuổi tác lại xấp xỉ nhau nên Thi Trác Hi rất thích nói chuyện với Hứa Nhược Đường. Hai người bàn luận về ẩm thực các nơi như tìm được tiếng nói chung. Thi Trác Hi còn nhiệt tình mời Hứa Nhược Đường nếu có dịp đến quê cậu ở thành phố B, cậu sẽ mời cô món vịt kho chính tông nhất.
Trong lúc mọi người trò chuyện, các khách mời lục tục đến đông đủ, chỉ thiếu mỗi vị khách mời bí ẩn kia. Thấy đã sắp đến giờ làm thủ tục, vì lợi ích của cả đoàn, Hàn Hạo Dịch chỉ đạo mọi người đi ký gửi hành lý trước, tránh vì đông người mà lỡ chuyến bay.
Trong đoàn, An Điềm là người nhiều hành lý nhất. Thi Trác Hi là nam giới trẻ tuổi, rất biết mình biết ta, chủ động nhận việc khuân vác giúp các anh chị. An Điềm miệng nói "em vất vả quá", làm ra vẻ không nỡ, nhưng suốt quá trình lại đóng vai bà chủ đứng chỉ tay năm ngón, lúc xách hành lý cũng chẳng thấy cô ta chủ động đỡ lấy một chút nào.