Tại buổi họp lớp sau khi tốt nghiệp cấp ba, bạn bè hỏi mẫu người lý tưởng của tôi là gì.
Tôi nhìn chằm chằm vào cậu thiếu niên với mái tóc đỏ rực, rạng rỡ chói mắt, rồi cố tình trả lời hoàn toàn ngược lại:
“Tớ thích con trai tóc đen, cắt gọn gàng, đeo kính không gọng, ít nói, tinh tế… Nếu là bác sĩ nữa thì càng tuyệt.”
Mười năm sau, tôi cầm hồ sơ bệnh án của bạn thân đi khám thay, trong bệnh viện bất ngờ va phải một người mặc áo blouse trắng.
Người đàn ông đẩy nhẹ gọng kính, liếc nhanh qua tập bệnh án trong tay tôi, giọng nói mang theo chút run rẩy:
“Cô… có thai rồi?”
1
“Hả?”
Tôi ậm ừ đáp một tiếng, vội vàng cúi xuống nhặt tập hồ sơ bệnh án dưới đất.
Chỉ nghĩ người trước mặt là một bác sĩ tốt bụng tình cờ đi ngang qua.
Ngay giây tiếp theo, bác sĩ tốt bụng ấy đỡ tôi đứng dậy:
“Không có ai đi cùng sao?”
Tôi không nhịn được mà ngẩng đầu nhìn anh một cái.
Khuôn mặt bị khẩu trang che kín, tóc đen lòa xòa che đi nửa đôi mắt, không nhìn rõ biểu cảm.
Lờ mờ có thể thấy vài lỗ xỏ khuyên còn sót lại nơi vành tai.
Bác sĩ này trông cũng khá thời thượng.
“À, bạn tôi ở đằng kia.”
Tôi chỉ tay về phía sau lưng anh, rồi nhanh chóng rảo bước lách qua người anh đi về phía trước.
Bạn thân tôi đã đứng đó, vươn cổ chờ từ lâu.
Chồng cô ấy qua đời trong một vụ tai nạn xe một tháng trước, chỉ để lại cô và đứa bé chưa được ba tháng trong bụng.
Cô ấy muốn giữ lại đứa trẻ, nhưng tinh thần vẫn luôn bất ổn.
Bác sĩ đề nghị phải thường xuyên đến bệnh viện kiểm tra.
“Có kết quả rồi, đi thôi, tới gặp bác sĩ.”
Tôi kéo tay cô ấy.
Nhưng cô không nhúc nhích.
Trên gương mặt hiếm khi có nụ cười, lúc này lại hiện lên vẻ rạng rỡ hiếm hoi:
“Bác sĩ đó trông cũng khá đẹp trai, cứ nhìn cậu mãi.”
Đến nước này rồi mà vẫn còn tâm trí quan tâm đến chuyện của tôi!
Tôi nhìn theo hướng ánh mắt cô, bác sĩ kia vẫn đứng yên tại chỗ.
Ngẩng đầu lên, ánh mắt tôi và anh chạm nhau.
Ánh sáng ngoài cửa sổ chiếu vào, viền quanh chiếc áo blouse trắng của anh một lớp ánh sáng dịu nhẹ.
Không hiểu sao, tôi lại cảm thấy anh có chút quen mắt.
2
Khi đưa bạn thân khám xong trở ra, bác sĩ tốt bụng kia đã không còn ở đó.
Cô ấy nhận ra tôi có phần thất thần, liền trêu:
“Có muốn hỏi thăm xin số điện thoại không?”
“Đừng để đến khi con tớ chào đời rồi mà cậu vẫn chưa biết yêu đương là gì.”
“Độc thân cũng tốt mà.”
tôi cài dây an toàn, chuẩn bị khởi động xe.
Cô ấy tựa người vào ghế, mệt đến nỗi mí mắt sắp díp lại:
“Trước đây tớ luôn nghĩ cậu sẽ đến với Hứa Ninh Thâm.”
“Cậu thích con trai học giỏi, năm lớp 12 tớ thấy cậu ấy chẳng còn chơi với đám bạn xấu, cũng không gây chuyện nữa, ngày nào cũng ở lì trong văn phòng giáo viên.”
“Cậu nói muốn thi Đại học A, lúc tớ nộp hồ sơ nguyện vọng, thấy trường mục tiêu của Hứa Ninh Thâm cũng là Đại học A. Khi đó ai cũng tưởng cậu ấy điền đại, chẳng ai để tâm.”