3
Email tiếp theo của lão Trần khiến các ngón tay tôi lạnh buốt.
“Bất động sản đứng tên Tô Mộng được mua cách đây 5 năm, tiền cọc được chuyển từ tài khoản của Lam Thế Kiệt.”
Tôi phóng to ảnh chụp sao kê ngân hàng - đó là tài khoản tiết kiệm chung của tôi và Lam Thế Kiệt.
Số tiền: 800.000.
Ngày chuyển: trùng với ngày kỷ niệm cưới của chúng tôi.
Cổ họng tôi nghẹn lại.
Tôi còn nhớ rất rõ hôm đó Lam Thế Kiệt nói công ty đột xuất cử anh đi công tác.
“Tĩnh Đàm, năm sau nhất định anh sẽ bù lại.”
Anh ta từng thề thốt qua điện thoại như thế.
Thì ra… là đem tiền của chúng tôi đi mua nhà cho tình cũ.
Tiếng gõ cửa phòng làm việc vang lên nhẹ nhàng.
Tôi lập tức chuyển cửa sổ màn hình.
“Vào đi.”
Ôn Tử Hiên ôm quyển sách ảnh thiên văn đứng ở cửa, bộ đồ ngủ khiến thân hình gầy guộc của thằng bé càng lộ rõ hơn.
“Dì ơi, dì có thể đọc cái này cho con nghe không?”
Cậu chỉ vào một trang sách.
“Con không biết mấy chữ này.”
Đó là phần giới thiệu chi tiết về thiên hà Tiên Nữ, quả thật có rất nhiều thuật ngữ khó.
“Con chưa buồn ngủ à?”
Tôi vỗ vỗ vào chỗ ngồi bên cạnh mình.
Cậu gật đầu, trên người vẫn còn thoảng mùi bạc hà từ kem đánh răng trẻ em.
Tôi đọc từng chữ một, giải thích về cấu trúc xoắn ốc và khu vực hình thành sao.
Cậu nghe mà như nuốt lấy từng lời.
“Dì biết nhiều thật.”
Cậu bé khẽ nói.
“Vì dì là luật sư, phải đọc rất nhiều sách.”
Cậu chợt hỏi:
“Luật sư là người giúp người tốt đánh lại người xấu hả dì?”
Tôi khựng lại một chút.
“Không hẳn vậy.
Luật sư là người đảm bảo ai cũng được đối xử công bằng.”
“Vậy…”
Cậu ngập ngừng.
“Nếu người xấu giả làm người tốt thì sao?”
Tim tôi hụt một nhịp.
“Thì luật sư sẽ tìm ra sự thật.”
Ôn Tử Hiên cúi đầu nhìn trang sách.
“Mẹ con từng nói, đôi khi sự thật rất đau lòng.”
Đây là lần đầu tiên cậu bé chủ động nhắc đến Tô Mộng.
“Con… có nhớ mẹ không?”
Tôi khẽ hỏi.
Ngón tay cậu siết chặt viền trang sách.
“Có…
Nhất là những lúc…”
Một tràng nhạc chuông chói tai đột ngột vang lên, cắt ngang không khí yên tĩnh.
Trên màn hình điện thoại nhấp nháy cái tên Lam Thế Kiệt.
Ôn Tử Hiên giật bắn người như chú thỏ con bị hoảng sợ.
“Con… con đi ngủ đây!”
Cậu luống cuống chạy ra ngoài, suýt nữa va vào Lam Thế Kiệt đang bước vào theo tiếng chuông.
“Chưa ngủ à?”
Lam Thế Kiệt cau mày nhìn theo bóng Ôn Tử Hiên, rồi quay sang tôi.
“Tĩnh Đàm, chúng ta cần nói chuyện.”
“Nói chuyện gì?”
Tôi gập máy tính lại.
“Nói về việc anh lén rút tiền tiết kiệm chung đi mua nhà cho Tô Mộng à?”
Vẻ mặt anh ta lập tức cứng đờ.
“Em… điều tra anh?”
“Tôi chỉ làm lại những gì anh đã làm với tôi.”
Tôi đứng dậy.
“Làm giả giấy tờ, đánh tráo mọi thứ.”
Lam Thế Kiệt bất ngờ túm lấy cổ tay tôi.
“Anh làm vậy là vì Tử Hiên! Tô Mộng mất rồi, thằng bé không còn chỗ nào để đi!”
“Nên anh nhét nó cho tôi nuôi?”
Tôi hất tay anh ta ra.
“Không thèm hỏi tôi một tiếng?”
“Nếu hỏi, em có đồng ý không?”
Anh ta cười lạnh.
“Kết hôn năm năm, em chưa bao giờ muốn sinh con!”
Ngực tôi như bị ai đấm mạnh.
“Vậy thỏa thuận không sinh con mà chúng ta ký trước hôn nhân, giờ là lỗi của tôi?”
“Thỏa thuận có thể thay đổi!”
Anh ta bắt đầu lớn tiếng.
“Em nhìn thử xung quanh đi, nhà người ta ai mà chẳng…”
“...ai mà chẳng có chồng nuôi con riêng bên ngoài?”
Tôi ngắt lời.
“Lam Thế Kiệt, anh thật khiến tôi thấy ghê tởm.”
Gương mặt anh ta tối sầm lại.
“Ôn Tĩnh Đàm, đừng quá đáng. Tử Hiên chỉ là một đứa trẻ, nó cần một mái nhà!”
“Vậy thì nó nên tìm mẹ nó xin một mái nhà.”
Tôi lạnh lùng nói.
“Chứ không phải đi cướp của người khác.”
Lam Thế Kiệt bất ngờ giơ tay lên cao.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.
“Đánh đi. Tiện tôi làm đơn xin lệnh cấm tiếp xúc luôn.”
Bàn tay anh ta khựng lại giữa không trung, cuối cùng đập mạnh xuống mặt bàn.
“Không thể nói lý được!”
Anh ta quay người bỏ đi, sầm sập đóng cửa.
Tôi hít một hơi thật sâu, mở máy tính tiếp tục xem hồ sơ lão Trần vừa gửi.
Vụ tai nạn của Tô Mộng quả thật có rất nhiều điểm nghi vấn.
Hệ thống phanh bị hỏng, nhưng hồ sơ bảo dưỡng cho thấy ba tháng trước xe vừa được bảo trì toàn diện.
Tôi đánh dấu lại những thông tin quan trọng, chuẩn bị sáng mai gặp luật sư ly hôn của mình.
Sáng sớm hôm sau, tôi bị đánh thức bởi tiếng nức nở khe khẽ.
Nghe theo tiếng động, tôi đi đến phòng khách.
Ôn Tử Hiên đang co rúm lại trên giường, mặt mũi đầy nước mắt.
Thằng bé vừa gặp ác mộng.
Tôi do dự một chút rồi nhẹ nhàng vỗ lưng nó:
“Không sao đâu, chỉ là mơ thôi.”
Cậu bé choàng tỉnh, thấy là tôi thì càng hoảng sợ hơn.
“Dì… dì ơi…”
“Mơ thấy gì vậy?”
Tôi đưa khăn giấy cho nó.
Cậu lắc đầu, không chịu nói.
Tôi để ý thấy dưới gối của thằng bé lộ ra một mép ảnh.
Nhân lúc nó đi rửa mặt, tôi rút ra xem.
Trong ảnh, Tô Mộng đang ôm Ôn Tử Hiên khi còn bé, phía sau là một công viên giải trí.
Mặt sau tấm ảnh có dòng chữ nguệch ngoạc:
“Chúc mừng sinh nhật 5 tuổi Tử Hiên. Mẹ sẽ mãi mãi yêu con.”
Nét mực đã nhòe đi phần nào, hẳn là vì được vuốt ve quá nhiều lần.
Tôi nhẹ nhàng đặt lại ảnh về chỗ cũ, trong lòng chợt dâng lên một cảm giác khó gọi thành tên.
Tại văn phòng luật sư, luật sư Lâm xem xong toàn bộ hồ sơ rồi lắc đầu:
“Không ổn chút nào.