17.
Dưới sự kiên quyết của tôi, cuối cùng Khang Mặc cũng không tình nguyện mà ký vào đơn ly hôn. Mọi thủ tục được giải quyết gọn ghẽ ngay trong buổi sáng hôm ấy.
Bước ra khỏi cổng Cục Dân chính, tôi không quên nhắc nhở anh ta:
“À đúng rồi, đồ đạc của anh với mẹ anh tôi đã thu dọn hết, để ở phòng bảo vệ dưới lầu. Rảnh thì qua lấy, mất tôi không chịu trách nhiệm đâu.”
Anh ta tức đến nghiến răng ken két:
“Cô thật vô tình, định đuổi mẹ con tôi đi trắng trợn thế à?”
Tôi cong môi cười nhẹ:
“Phải. Tôi đã chờ ngày này lâu lắm rồi.”
Cuộc hôn nhân này kết thúc, ít ra cũng để lại cho tôi một đứa con – như một phần an ủi nhỏ bé giữa đống đổ nát.
Nhưng tôi còn một chuyện quan trọng hơn cần giải quyết. Nhân lúc cả ba – Khang Mặc, mẹ anh ta và nhân tình – đang ở bệnh viện, tôi quay về căn hộ cũ của mình.
Tôi gọi hai người dọn dẹp từ công ty đến, yêu cầu họ phân loại tất cả những thứ không thuộc về tôi, chất hết ra ngoài hành lang.
Sau đó tôi thay mật khẩu khóa cửa, rồi đăng tin bán nhà lên mạng.
Căn nhà này chứa quá nhiều kỷ niệm, nhưng cũng là nơi bị hai kẻ bẩn thỉu ấy làm ô uế. Càng nghĩ càng thấy ghê tởm, giữ lại cũng chẳng để làm gì.
Vì tôi để giá hợp lý nên chỉ trong chiều hôm đó đã có người tới xem nhà. Tôi chẳng tiếc rẻ, còn chủ động giảm thêm ít tiền. Không bao lâu sau, chúng tôi ký xong hợp đồng mua bán.
Tối đến, Khang Mặc gọi điện tới, giọng nói lồng lộn như bị bóp nghẹn:
“Chúng ta dù gì cũng là vợ chồng bao nhiêu năm, cô có cần tuyệt tình đến vậy không?”
Tôi chẳng khách sáo đáp trả:
“Lúc anh dắt cô ta vào căn nhà đó hú hí, anh có nhớ ra đó là nhà của tôi không? Khi các người tiêu xài tiền của tôi, tận hưởng cuộc sống sung sướng, có nghĩ tới việc tôi đang bị cắm sừng không? Anh không thấy nhục, chẳng lẽ còn bắt tôi phải bao dung?”
Không chiếm được thế thượng phong, Khang Mặc gằn giọng:
“Cô được lắm! Đúng là ác độc!”
Tôi bật cười khinh miệt:
“Anh tưởng vậy là xong à? Màn chính còn chưa bắt đầu đâu, cứ chờ mà xem!”
Tôi biết rõ, Tiểu Thúy đã thuận lợi sinh một bé trai. Đây cũng là một trong những lý do khiến Khang Mặc chịu ký đơn ly hôn với tôi.
Nhưng tôi không dễ bị lừa đến thế.
Thông qua một mối quan hệ riêng, tôi cho người bí mật lấy mẫu máu của đứa bé, sau đó mang đi so sánh với mẫu chân tóc của Khang Mặc.
Ngày nhận được kết quả, tôi bật cười thành tiếng.
Thật sự… ngay cả ông trời cũng đang đứng về phía tôi!
Tôi không biết Khang Mặc sẽ có biểu cảm gì khi biết chuyện, nhưng tôi không muốn bỏ lỡ khoảnh khắc đó, nên đã chụp lại bản xét nghiệm rồi gửi thẳng cho anh ta.
Sau đó, tôi lập tức chặn toàn bộ liên lạc.
Tôi không bao giờ đánh một trận mà chưa chuẩn bị kỹ.
Tôi để anh ta rời khỏi cuộc hôn nhân này trong tay trắng, rồi mới gửi tặng “niềm vui bất ngờ” ấy như một lời chúc phúc tiễn đường.
Anh ta từng mong mỏi có con trai đến vậy cơ mà?
Đời đâu dễ như mơ.
Biết mình đã bỏ vợ con để nuôi con người khác… tôi thật sự rất mong chờ phản ứng của anh ta.
18.
Tối hôm đó, trợ lý gửi tôi một đường link, là hot search mới nhất trên mạng.
Tiêu đề vô cùng trực diện: "Người nổi tiếng bao nuôi tiểu tam, ai ngờ con không phải của mình, tức giận đánh nhau giữa chốn đông người."
Tôi bấm vào xem.
Trong video, Khang Mặc chẳng còn chút hình tượng gì, gào thét, túm tóc xé áo Tiểu Thúy giữa hành lang bệnh viện, tức giận chất vấn sự phản bội của cô ta.
Tiểu Thúy mới sinh chưa lâu, còn ở cữ, khoác áo dày cộm, vừa che mặt vừa khóc nức nở.
Xung quanh đầy người xem náo nhiệt, ai nấy đều giơ điện thoại lên quay phim chụp hình, hiện trường đúng kiểu vỡ chợ.
Tôi im lặng tắt điện thoại, lòng bình thản như nước.
Tôi và Khang Mặc đã ly hôn. Mọi chuyện về anh ta, từ lâu đã không còn liên quan gì đến tôi nữa.
Nhưng tôi không ngờ, mẹ con anh ta lại dám mò đến tận cửa.
Tối hôm đó, tôi ở nhà ba mẹ. Nghe tiếng gõ cửa dồn dập, nhìn qua mắt mèo mới phát hiện là Khang Mặc và bà mẹ già.
Ban đầu tôi định phớt lờ, nhưng bà ta cứ đập cửa liên tục, sợ ảnh hưởng đến hàng xóm nên tôi đành miễn cưỡng mở cửa.
Vừa thấy tôi, bà ta đã ào tới, giọng nói mềm mỏng chưa từng thấy:
“Tiểu Nhã à, thằng Mặc nó biết sai rồi, con cho nó một cơ hội được không?”
Tôi thẳng thừng từ chối, mặt lạnh như băng:
“Không thể nào! Chúng tôi đã ly hôn, mọi chuyện của anh ta không liên quan gì đến tôi cả!”
Bà ta mất hết vẻ kiêu căng ngày nào, cúi đầu năn nỉ:
“Sao lại không liên quan? Hai đứa từng là vợ chồng, còn có con chung nữa, sao nói đoạn là đoạn được?”
Khang Mặc cũng bù lu bù loa theo:
“Vợ ơi, tha lỗi cho anh một lần đi, là anh mù mắt mới bị con tiện nhân kia lừa. Anh không biết cái thai không phải của mình…”