Ta mang theo toàn bộ gia sản của Phương Văn Châu bỏ trốn.
Để lại cho hắn một đám tiểu hồ ly kêu la ầm ĩ.
Ai bảo hắn cứ lừa dối ta mãi như vậy.
Thậm chí ta còn nghi ngờ rằng ngay từ đầu, Phương Văn Châu đã cố ý trêu đùa ta.
Hắn thật sự yêu ta sao?
Ta tức giận vô cùng.
Không chỉ mang theo tiền, ta còn lấy hết các bảo vật trừ yêu của hắn.
Viên ngọc mà hắn tặng ta lúc trước không biết từ khi nào đã rơi ra.
Viên ngọc bắt đầu phát sáng, phát nhiệt.
Ta chỉ cảm thấy trước mắt chợt lóe lên.
Khi mở mắt ra lần nữa, cảnh sắc trước mặt đã hoàn toàn thay đổi.
Rõ ràng là giữa mùa xuân, vậy mà lại có tuyết rơi dày đặc.
Cảnh vật biến đổi, khu rừng mà ta đang ở giờ đã thành những con đường phủ đầy tuyết trắng.
Ta mơ màng bước về phía trước, nhìn thấy một đám trẻ con đang dùng đá ném vào một con hồ ly.
Con hồ ly ấy toàn thân đầy thương tích, đã không còn đủ sức để đứng dậy nữa.
Cơn giận của ta lập tức trào dâng, ta dùng một chút pháp thuật, dạy cho đám trẻ đó một bài học.
Bọn chúng khóc lóc chạy về tìm cha mẹ.
Ta mang con hồ ly bị thương, gần như ngất xỉu, vào một ngôi miếu hoang để chữa trị cho nó.
Con hồ ly yếu ớt rên rỉ, rúc vào lòng ta.
Ta cảm thấy cả hai chúng ta lúc này đều thật đáng thương, lại cùng là đồng loại, nên không tự chủ được mà kể cho nó nghe câu chuyện của ta.
Ta kể Phương Văn Châu đã lừa ta như thế nào, và ta đã bị lừa ra sao, thậm chí sinh cho hắn một lũ tiểu hồ ly.
Càng kể, ta càng giận:
"Tiểu hồ ly, ngươi phải nhớ kỹ, loài người rất gian xảo, sau này muốn tìm bạn đời thì nhất định phải chọn một con hồ ly cái xinh đẹp, đừng bao giờ tìm người, họ còn gian xảo hơn cả hồ ly."
Con hồ ly khe khẽ đáp lại một tiếng.
Những ngày tiếp theo, ta vẫn chưa tìm ra cách để quay về.
Viên ngọc cũng không hề có phản ứng thêm nữa.
Thương tích trên người tiểu hồ ly quá nặng, những ngày này ta và nó dựa vào nhau mà sống.
Ta luôn chăm sóc nó, và nó cũng sẵn lòng lắng nghe những lời tâm sự của ta.
Sau vài ngày, ta bắt đầu nhớ đến đàn tiểu hồ ly của mình.
Mất tích lâu như vậy, chắc tên lừa đảo Phương Văn Châu cũng đã lo lắng cho ta lắm.
Hồi đó ta không nên bỏ đi, mà đáng lẽ phải nắm lấy cổ áo hắn mà hỏi rõ vì sao lại lừa dối ta như vậy.
Khi vết thương trên người tiểu hồ ly đã lành hẳn, nó dường như rất thích quanh quẩn bên ta mỗi ngày.
Hôm đó, nó bất ngờ mở miệng nói chuyện:
"Phu quân của nàng đã là kẻ lừa đảo, thì đừng nghĩ đến hắn nữa. Nàng đừng rời đi, ta sắp hóa hình thành người rồi, đợi khi thành công, ta sẽ cưới nàng."
Dù ta rất giận Phương Văn Châu, nhưng điều đó không có nghĩa là ta không yêu hắn.
Ta lắc đầu, "Ta phải trở về, bây giờ chắc chắn hắn đang tìm ta, ta cũng cần quay về để đòi một lời giải thích từ hắn."
Vào đêm trăng tròn, viên ngọc cuối cùng cũng phát ra phản ứng.
Ngay lúc ta sắp rời đi, con hồ ly kia đột ngột hóa thành hình người.
Và lúc đó, ta cũng nhìn rõ gương mặt của hắn.
Hắn nói: "Đừng đi, ta sẽ cưới nàng!"
Phương Văn Châu!
Sao lại là hắn?