25
Sau khi an trí Lăng Thương vẫn còn bất tỉnh, mẫu thân mới quay sang nhìn ta:
“Hoa nhi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ta vừa đến Tàng Thư Các liền thấy Hồ Lực động thủ với con.”
Ta lấy ra vảy đen và quyển da thú phụ thân để lại, đem toàn bộ sự việc kể từ đầu đến cuối.
Mẫu thân vừa đọc, sắc mặt từng chút một tái đi, đôi bàn tay run lên, trong mắt bùng lên đau thương lẫn phẫn nộ, móng tay bấu sâu vào lòng bàn tay.
“Hóa ra… hóa ra là thế…” Giọng mẫu thân khàn đục, lẫn tiếng nghẹn.
“Ta vẫn cho rằng phụ thân con chết dưới vuốt lang tộc… Không ngờ chân tướng lại như vậy!”
Bà nhìn Lăng Thương đang bất tỉnh, ánh mắt ngổn ngang khó đoán:
“Vậy thì… mâu thuẫn giữa hai tộc có lẽ vốn không tồn tại. Tất cả đều là do một tay Hồ Lực sắp đặt. Hắn… và tộc nhân của hắn… có lẽ cũng chỉ là người bị lợi dụng.”
Ta mạnh mẽ gật đầu, nắm chặt tay mẫu thân:
“Mẫu thân… chúng ta đã không còn đường lui. Chỉ khi phơi bày toàn bộ sự thật… phụ thân trên trời mới được an ủi, hai tộc mới có thể cởi bỏ huyết thù.”
26
Mẫu thân trầm mặc thật lâu. Sau cùng, bà đưa tay nhẹ nhàng lau máu và nước mắt trên mặt ta:
“Được. Đây là tâm nguyện còn dang dở của phụ thân con… Mẫu thân sẽ cùng con tiếp tục đoạn đường này. Trước tiên—hãy cứu hắn. Chúng ta cần sức của nó.”
Bà lấy ra một viên bảo mệnh đan hiếm hoi đã cất giấu nhiều năm, hòa thuốc vào miệng Lăng Thương, giúp hắn dẫn dược.
Không bao lâu sau, hắn tỉnh lại. Vừa mở mắt đã gọi một tiếng:
“Nhạc mẫu đại nhân…”
Ta không nhịn được liếc hắn một cái.
Mẫu thân lại mím môi cười, gật đầu:
“Được lắm. Con và Hoa nhi… quả thật xứng đôi.”
Lăng Thương lộ đôi răng nanh, cười tươi đến ngốc.
Còn ta, cúi đầu, vành mắt cay xè.
Gánh nặng tội lỗi đã đeo suốt bảy mươi năm, cuối cùng… tan đi.
Lăng Thương lặng lẽ nắm lấy tay ta.
Chúng ta lại lên đường, tiếp tục tiến về chỗ sâu nhất của Cổ Uyên.
Càng đi vào trong, không khí càng trở nên đặc quánh.
Nơi này không chỉ có tử khí, mà còn trộn lẫn một thứ tà dị khó gọi tên.
Trong đầu ta vang lên từng đợt tiếng thì thầm hỗn loạn, giọng nói như muốn xé nứt thần thức:
Lang tộc tàn bạo…
Ngươi xem nó kìa, yếu ớt đến đáng thương…
Đợi khi nó hồi phục, móng vuốt sắc bén ấy sẽ xé nát cổ họng ngươi…
Kẻ khác tộc, lòng tất dị!
Ta khựng lại, siết chặt nắm tay, quát khẽ:
“Đủ rồi!”
Mẫu thân và Lăng Thương đều nhìn ta.
Trong mắt mẫu thân là lo âu.
Còn trong mắt Lăng Thương — đôi con ngươi bạc xám ấy phủ lên một tầng sương đỏ mỏng, sâu trong đó cuộn lên sự lạnh lẽo xa lạ của dã thú, một ánh nhìn… không thuộc về hắn.
“Chỗ này… có vấn đề.” Ta giải thích bằng giọng khô khốc, không dám nhìn thẳng vào hắn nữa.
Luồng lực kia không hề rút đi — nó như một vũng lầy, càng vùng vẫy càng lún sâu.
Lăng Thương muốn kéo tay ta, ta lại theo phản xạ lùi một bước.
Trong mắt hắn thoáng hiện một tia đau xót mờ nhạt.
“Hãy giữ vững tâm thần, thủ tâm như nhất.”
Giọng mẫu thân dịu dàng vang lên.
Chúng ta tiếp tục tiến lên.
Mỗi một bước… nặng như mang đá ngàn cân.
Ngay cả bước chân mẫu thân cũng bắt đầu rối loạn, lúc chậm lúc nhanh.
Lăng Thương mím môi, hơi thở dồn dập như đang chống lại thứ gì đó vô hình.
“Ổn định tâm thần!”
Giọng mẫu thân đột ngột vang lên, sắc lạnh mà sáng tỏ, mang theo lực của Hồ tộc Thanh Tâm Chú.
“Nhớ xem chúng ta đến đây vì điều gì!
Nhớ lấy phụ thân con!”
Toàn thân ta chấn động.
Ta nhìn dáng lưng mẫu thân ở phía trước — vẫn thẳng tắp dù đã bị thương nặng.
Lại nhìn sang gương mặt Lăng Thương, đôi mày hắn nhíu chặt, cả người run lên vì chống lại tà lực xâm nhập.
Đúng vậy… chúng ta đến đây vì điều gì?
—Vì chân tướng.
—Vì người đã khuất.
—Và vì người trước mặt ta, kẻ thà để mình trọng thương vẫn chắn thay ta một kích.
Ta hít sâu một hơi, cưỡng ép đè nén mọi ác niệm, âm thầm niệm Thanh Tâm Chú.
27
Không biết đã đi bao lâu — bóng tối phía trước đột nhiên dày đặc đến mức như đặc quánh lại.
Nhưng khi chúng ta gian nan xuyên qua lớp sương đen đặc sệt ấy, cảnh tượng hiện ra khiến ta trợn tròn mắt.
Một tế đàn khổng lồ và cổ xưa, lặng lẽ đứng sừng sững nơi cuối vực sâu.
Trên không trung của tế đàn, lơ lửng một mảnh vảy đen đang co giật như vật còn sống, phóng ra luồng tà khí không thể gọi tên.
Chúng ta… đã đến.
Ở trung tâm tế đàn, không phải vật thánh như chúng ta tưởng, mà là hai bộ hài cốt tựa vào nhau, đã trắng phau như tuyết.
Một bộ xương nhỏ nhắn, đặc trưng của Hồ tộc, trán có một hõm kỳ lạ.
Bộ còn lại thô lớn, rõ ràng là Lang tộc — giữa các thanh sườn cắm sâu một mảnh vảy đen y hệt mảnh ta tìm được trong Tàng Thư Các!