Trong lúc tôi đi rửa tay, Tống Lăng Tiêu chạy ra chặn lại:
“Từ đầu đến cuối cậu chẳng hề bị ảnh hưởng gì cả… cậu cố tình giả vờ suy sụp, rồi kéo tôi đi bar đúng không?”
Tôi nhếch môi cười mỉa:“Cũng không hẳn ngu lắm. Đúng là tôi định đi uống say một trận, nhưng mà… người nhảy nhót uốn éo trong sàn, ra sức câu dẫn đàn ông thì hình như là cậu đó?”
Tống Lăng Tiêu nhân cơ hội, bất ngờ đẩy mạnh một cái.
“Đó chẳng phải đều là tại cậu sao! Vì sao cậu chẳng hề hấn gì hết! Vì sao tôi lại không thể hủy diệt được cậu!”
Nhà tôi dạy con nguyên tắc là không gây chuyện, nhưng cũng tuyệt đối không được phép sợ chuyện.Lời Tống Lăng Tiêu đã nói đến mức này, tôi còn việc gì phải nể nang?
“Cậu nghĩ rằng giả mạo nét chữ của tôi viết vài lá thư tình, tung thêm vài lời đồn, thì tôi sẽ bị ảnh hưởng sao?Cậu không từng nghĩ, nếu nhà tôi muốn làm lớn chuyện, chỉ cần cầm vở ghi chép của cậu đi giám định chữ viết, thì cậu sẽ không còn đường thoát à?
Dùng cách đường đường chính chính, cậu vốn chẳng có cửa thắng tôi.Còn thủ đoạn bẩn thỉu, cậu nghĩ cậu chơi lại tôi chắc?”
Tôi nhếch môi, giọng điệu sắc lạnh:“Cậu có biết không, cái quán bar hôm đó – chủ quán chính là cậu ruột tôi?Còn nữa, từ nhỏ tôi đã theo các bậc trưởng bối uống rượu, vài chai bia mà đã gục thì còn ra thể thống gì?
Nếu tôi thật sự muốn đối phó cậu, thì cậu nghĩ bây giờ cậu còn có thể đứng đây mà chất vấn tôi sao?
Tống Lăng Tiêu, những chuyện bịa đặt thì luôn có cách chứng minh trong sạch.Nhưng nếu là sự thật… cậu có can đảm mà biện hộ không?Ví dụ như… mấy cái clip buồn nôn của cậu với Chu Siêu ấy?”
Sắc mặt Tống Lăng Tiêu cứng đờ, môi tái nhợt run rẩy:“Cậu… cậu biết từ khi nào?”
Tôi nhún vai, thản nhiên mỉa mai:“Từ bé đến giờ, cậu luôn ghen tỵ với tôi. Thứ gì lấy được từ tay tôi – cho dù chỉ là một cái bánh quy – thì trong mắt cậu cũng thấy ngon hơn tất cả.”
“Tôi biết cậu luôn tự ti, nên trước nay chẳng buồn so đo với cậu.
Nhưng đến khi thấy cậu mang chuyện du học ra khoe khoang trước mặt tôi, tôi vẫn bình thản, không hề dao động, thì trong lòng cậu lại càng thêm mất cân bằng.
Thế là cậu phải tìm cách khác để so bì, nhất định phải hơn tôi cho bằng được.Ví dụ: lấy sự tự do buông thả của cậu đối chọi với nỗ lực kiên trì của tôi, lấy sự tùy hứng vô kỷ luật của cậu để đối chiếu với việc tôi tuân thủ nguyên tắc.Ngu xuẩn nhất, chính là việc cậu lại nghĩ rằng chỉ cần đem thứ gọi là ‘tình đầu quý giá’ ra là có thể kích thích tôi…”
Tống Lăng Tiêu vẫn cố chấp, cố gồng mình giữ lấy chút kiêu ngạo cuối cùng:“Tôi chỉ muốn vượt qua cậu một lần, thắng cậu một lần, thì có gì sai?”
Tôi nhìn thẳng vào cô ta, giọng lạnh lẽo:“Tống Lăng Tiêu, cậu có bao giờ nhìn kỹ xem rốt cuộc mình đang yêu hạng người gì không?
Chu Siêu đúng là có ngoại hình, đúng là được con gái thích, cái dáng phóng xe mô tô lướt gió trông cũng phong trần ngầu thật.Nhưng ngoài cái vẻ bề ngoài đó thì sao?
Hắn đánh nhau, nhậu nhẹt, đua xe, lăn lộn với đám hạ cặn nào – tôi cần nói thêm nữa sao?Hắn có học thức gì? Có tương lai gì? Có con đường nào xứng đáng không, tôi có cần nhắc không?
Ngay cả mục đích ban đầu hắn tiếp cận cậu cũng chẳng hề trong sáng. Từ đó đã đủ thấy hắn chẳng phải người tốt đẹp gì.
Cậu mải mê tranh thắng với tôi, đến mức quên mất bản thân mình vốn dĩ cũng là một tồn tại rất đẹp đẽ sao?Mới mười tám tuổi, cậu lẽ ra phải trong sáng, kiêu hãnh, được gia đình nâng niu, học trường trọng điểm, tương lai còn có cả cơ hội du học rộng mở.
Thế nhưng cậu lại đem quãng thời gian đẹp nhất đời mình, dốc cả thời gian, tinh lực, tình cảm, danh dự… để đánh đổi lấy một kẻ cặn bã như Chu Siêu.”
“Tống Lăng Tiêu, rốt cuộc cậu đang tranh với ai? Tranh cái quái gì vậy?”
Cô ta sững sờ tại chỗ, ánh mắt vô hồn, đầu óc như vừa bị loạt pháo dội thẳng vào.
Tống Lăng Tiêu đúng là một ví dụ điển hình cho sự phức tạp đến méo mó của lòng người.Hèn nhát lại kiêu căng, đố kỵ mà hoang tưởng, nội tâm thì đen tối chẳng khác nào con chuột bẩn thỉu, thối rữa dưới cống ngầm.
Đấu đá đến cuối cùng, lại tự tay đánh mất những gì quý giá nhất của bản thân.Nực cười đến mức nào chứ?
Tôi vừa định quay người rời đi, thì bất ngờ cô ta chộp lấy tay tôi, cả người run rẩy như sắp vỡ vụn.
“Uy Nhiễu, tôi xin cậu… xin cậu giúp tôi với. Tôi thực sự không biết phải làm sao nữa. Ba mẹ thì thất vọng tột cùng, Chu Siêu lại không chịu thừa nhận mấy clip kia là do hắn tung ra… Tôi… tôi thật sự hết cách rồi.”
“Tình cảnh của cậu thì liên quan gì đến tôi?” – tôi lạnh giọng.
Tống Lăng Tiêu bật khóc nức nở.“Uy Nhiễu, tôi… tôi luôn coi cậu là bạn. Tôi chỉ… chỉ là quá khao khát được thắng cậu thôi…”
Cô ta bị chia tay, bị làm nhục, thế mà không báo cảnh sát, cũng chẳng dám đối chất với Chu Siêu.Ngược lại, lại quay sang cầu cứu tôi – nghĩa là gì?Để sau này, khi mọi chuyện không như ý, lại có cớ lôi tôi ra làm cái bao đỡ đạn nữa sao?
Tôi siết chặt lấy cổ tay cô ta, rồi hất mạnh ra.
“Lấy danh nghĩa bạn bè, nhưng lại hành động như một kẻ đâm sau lưng.Được cậu coi là bạn bè… có lẽ chính là bất hạnh lớn nhất đời tôi.”
14.
Khi kỳ nghỉ hè sắp kết thúc, ba mẹ tôi gửi kết quả giám định chữ viết của mấy lá thư tình năm đó, kèm theo một lá đơn tố cáo dài dằng dặc lên Sở Giáo dục.
Chuyện này nói lớn thì không quá lớn, nói nhỏ thì cũng chẳng thể coi thường.Hiệu trưởng cùng thầy chủ nhiệm năm đó – người đã bị giáng chức – đều phải chịu xử lý kỷ luật.