16.
Lúc sắp rời đi, Hạ Trích Nguyệt chặn trước xe ngựa của ta, ánh mắt âm u lạnh lẽo nhìn ta chằm chằm:
“Ngươi đừng tưởng chỉ vì mang thai mà có thể một bước lên trời. Ta tuyệt đối không cho phép loại tiện nhân như ngươi bước chân vào cửa Thẩm gia.”
Ta bình thản đáp:
“Phu nhân, thần thiếp vốn không có ý vào Thẩm phủ, càng không mong được làm thiếp.”
Sắc mặt Hạ Trích Nguyệt càng khó coi hơn:
“Chẳng lẽ ngươi còn muốn làm chính thất sao? Đừng có mơ mộng hão huyền.”
“Không muốn.”
Ta lắc đầu, nghiêm túc nói:
“Sau khi sinh xong đứa nhỏ, nếu phu nhân thấy chướng mắt, thần thiếp sẽ rời khỏi nơi này.”
Vừa dứt lời, Thẩm Tòng Nhung bất ngờ xuất hiện từ phía sau.
Hắn như vội vã mà đến, tóc mai thấm đẫm mồ hôi, ánh mắt lướt qua đánh giá ta một lượt, thấy ta bình an vô sự mới vô thức thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng lập tức nhớ lại những lời ta vừa nói, sắc mặt hắn trầm xuống:
“Nàng không ở lại đây, thì định đi đâu?”
Ta mím môi, không trả lời.
Ánh mắt hắn hơi nheo lại, rồi kéo tay ta đi về phía xe ngựa.
Tuy trong lòng khó chịu, nhưng hắn vẫn luôn chăm sóc cái bụng bầu của ta hết sức cẩn thận.
Ngồi vào xe, ta nhẹ nhàng vén rèm xe lên, đối diện với ánh mắt trắng bệch đầy kinh ngạc của Hạ Trích Nguyệt.
Đương nhiên nàng ta phải kinh ngạc rồi.
Bởi vì trượng phu mà nàng ta luôn nâng niu trong lòng đã hoàn toàn bỏ mặc nàng ta, lại vô cùng che chở một “tiện nhân” mà nàng ta khinh thường.
Ta nhẹ nhàng cong khóe môi.
Lần đầu tiên, giữa ta và Hạ Trích Nguyệt, hắn đã chọn ta.
Mà đã có lần đầu tiên, sao còn sợ không có lần thứ hai.
Trong xe ngựa, ánh sáng mờ nhạt đổ loang trên gương mặt Thẩm Tòng Nhung. Hắn quay đầu nhìn ta, đột nhiên hỏi:
“Sao vừa rồi nàng lại nói như vậy?”
“Thật sự muốn rời đi à?”
Ta chớp chớp mắt, mỉm cười dịu dàng:
“Ta nghe theo phu nhân thôi.”
Thẩm Tòng Nhung khựng lại, sắc mặt tái xanh:
“Vậy còn ta thì sao? Nàng là nữ nhân của ta, đã mang thai con của ta, sao lại phải nghe lời nàng ta?”
“... Tướng quân?” Ta ngẩng đầu nhìn hắn, không hiểu vì sao hắn đột nhiên nổi giận.
Hắn thấy ta lộ vẻ yếu đuối sợ sệt, liền hít sâu một hơi, siết chặt tay ta, giọng khàn khàn nhưng kiên định:
“Ta đã nói rồi, ta sẽ bảo vệ nàng. Nàng chỉ cần an tâm sinh đứa nhỏ ra, những chuyện còn lại cứ để ta lo. Đừng sợ.”
Ta mím môi cười khẽ, nhẹ nhàng gật đầu:
“Ta tin Tướng quân.”
17.
Nhưng cuối cùng, đứa trẻ ẫn không thể bình an ra đời.
Khi mang thai đến tháng thứ năm, nhân lúc Thẩm Tòng Nhung rời kinh, Hạ Trích Nguyệt sai người bắt cóc ta.
“Đồ hồ ly tinh tiện nhân, ngươi thật to gan, dám quyến rũ đến mức khiến Tòng Nhung mất hết lý trí. Chắc chắn là ngươi dùng thủ đoạn dơ bẩn gì đó, nếu không thì tại sao Tòng Nhung không còn đoái hoài đến ta!”
Nét mặt nàng ta dữ tợn, bóp chặt lấy mặt ta.
Gương mặt ta trắng bệch, cẩn thận bảo vệ bụng:
“Thần thiếp không có.”
Hạ Trích Nguyệt nhìn bụng bầu đã nhô rõ của ta, ánh mắt tràn đầy thù hận, nghiến răng nói:
“Biết ngay là ngươi sẽ không thừa nhận. Nhưng không sao cả, ngươi tưởng dựa vào đứa bé là có thể mẫu bằng tử quý sao? Vậy thì ta sẽ trừ khử nghiệt chủng này!”
“Xuất thân của ngươi vốn ở thanh lâu, ai biết đứa bé này là của ai. Nói không chừng là con hoang của ngươi và nam nhân nào đó, rồi muốn bám víu vào phủ Tướng quân.”
Nàng ta hất ta ra, lấy khăn tay lau sạch bàn tay như thể vừa chạm vào thứ bẩn thỉu, giọng đầy ghê tởm:
“Giải quyết đi.”
Vừa dứt lời, mấy mụ bà to khỏe bưng một bát thuốc đen sì bước đến gần ta.
Ta liều mạng giãy giụa, lại bị tát một cái thật mạnh vào mặt.
Bà mụ giữ chặt cằm ta, ép thuốc vào miệng.
“... Tướng quân, cứu ta...”