08
Đương kim Thiên tử có một vị hoàng đệ ruột thịt, cùng mẹ sinh ra.
Năm xưa, vị tiểu vương gia cao quý ấy từng vì bảo vệ Thiên tử mà hứng trọn một nhát đao chí mạng.
Lưỡi đao ấy bổ thẳng vào nửa dưới gương mặt, suýt chút nữa lấy mạng người.
May mắn giữ lại được tính mạng, nhưng dung nhan đã bị tàn phá nặng nề.
Từ đó về sau, hắn lui về sống kín đáo, không còn xuất hiện trước mặt thế nhân.
Ta mơ hồ nhớ rằng kiếp trước từng có duyên gặp hắn.
Ký ức rất nhạt, chỉ như làn sương khói thoảng qua.
Chỉ nhớ hồi nhỏ theo chân phụ mẫu vào cung, từng nghe người ta thì thầm gọi hắn là “quái vật xấu xí”.
Khi ấy, ta lạc bước đến hoa viên, bất ngờ gặp một thiếu niên ẩn mình trong động giả sơn.
Khuôn mặt hắn có một vết sẹo dài dữ tợn khiến ta hoảng sợ đến tái mặt.
Hắn giật mình muốn bỏ đi, lại bị ta níu tay áo giữ lại.
Ta trao cho hắn chiếc khăn tay thêu hoa hạnh do chính ta làm.
Trẻ nhỏ thường vô tâm mà lời lẽ lại sắc bén.
Ta bảo hắn: “Ngươi dùng khăn này che mặt đi, như vậy sẽ không dọa người khác nữa.”
Nghĩ lại, chuyện ấy chắc chẳng đủ khiến hắn đem lòng thương mến ta.
Suy đi tính lại, có lẽ là bởi chúng ta vốn đều là người ngoài cuộc trong chốn quyền quý.
Một kẻ vì dung mạo tàn phế mà lui về bóng tối.
Một người vì cố chấp giữ lễ mà tự mình trở thành "cô nương lỡ thì".
Sau buổi yến tiệc hôm ấy, nghe đồn công chúa Tâm Ngọc đã tranh cãi gay gắt với Thẩm Minh Nghiễn.
Nàng trách hắn khiến nàng bẽ mặt trước bao người.
Lửa giận bốc cao, chẳng màng thể diện, ngay trước mặt bao hạ nhân mà giáng cho hắn một cái tát nảy lửa.
Thế nhưng, chẳng bao lâu hai người lại hòa thuận như trước.
Chỉ là…
Có lẽ là số trời trêu đùa, hoặc cũng vì công chúa còn trẻ tuổi, tình cảm dễ đến mà cũng chóng tàn.
Khi một vị trạng nguyên mới đỗ trèo cây giúp nàng lấy diều, trái tim nàng liền rung động.
Xuân còn chưa hết, lòng nàng đã lệch nhịp.
Trớ trêu thay, cảnh ấy lại rơi đúng vào tầm mắt của Thẩm Minh Nghiễn.
Kiếp trước, Tâm Ngọc công chúa từng nhiều lần ngỏ ý với hắn, đều bị từ chối.
Thứ càng không có được, lại càng khiến người ta mê đắm.
Đến khi đã nắm trong tay rồi, nàng lại dửng dưng chẳng còn để tâm như xưa.
Thẩm Minh Nghiễn nổi giận, gần như mất lý trí.
Hắn là người từng sống hai kiếp, khi nổi giận, sắc mặt và khí thế khiến công chúa kinh sợ đến suýt bật khóc.
Nàng chạy về cung, khóc lóc cầu xin Thiên tử hủy bỏ hôn ước, nhất quyết không chịu gả.
Nhưng chiếu ban ra đã là ý chỉ, Thiên tử sao có thể thu hồi?
Thẩm Minh Nghiễn đành cúi đầu xin lỗi, hứa từ nay sẽ không lớn tiếng với nàng nữa.
Phải mất không ít công sức, hắn mới khiến nàng nguôi ngoai, lại trở nên mềm mỏng.
Cũng trong quãng thời gian đó, thiệp mời ta dự yến tiệc bỗng nhiều lên đáng kể.
Hai vị danh họa tại yến tiệc trước cũng cho người tới mời ta luận bàn về họa pháp.
Điều khiến người ta ngạc nhiên hơn — số người đến cầu hôn ta cũng tăng lên bất thường.
Việc ta đính hôn với Vương gia Vĩnh An thực chất rất ít người biết.
Nghe mối mai tán dương ta hết lời.
Có người đến ngỏ ý:
“Cô nương tài mạo song toàn, tại hạ ngưỡng mộ đã lâu. Dù tuổi hơi lớn, nhưng càng thêm phần điềm đạm. Trong nhà còn mấy đứa nhỏ, mong cô dạy dỗ. Sau này sinh con…”
Thì ra là muốn tìm một phu tử không công.
Chưa nói dứt câu đã bị phụ thân ta đuổi thẳng khỏi phủ.
Ngoài hắn ra, vẫn còn vài người khác lần lượt đến.
Phụ thân ta tuy chẳng ưng ý ai, nhưng lại vô cùng đắc ý, đi đâu cũng khoe con gái tài sắc.
Chính vào thời điểm ấy, Thẩm Minh Nghiễn lại đến.
Chỉ là lần này, ta không muốn gặp nữa.
Ta bảo thị nữ từ chối.
Hắn đến ba lượt, ta cũng lắc đầu từ chối cả ba.
Không ngờ, dựa vào ký ức kiếp trước, hắn tìm ra được một lối nhỏ gần viện ta.
Rồi dùng bạc mua chuộc gia đinh trông cửa, lén lút tiến vào.
Khi ta nhìn thấy hắn, gương mặt quen thuộc ấy khiến lòng ta dấy lên trăm mối cảm xúc.
Ta đã từng cùng Thẩm Minh Nghiễn đi hết một kiếp người.
Ngoại trừ dải lụa đỏ kết tóc nơi chùa xưa, hắn chưa từng phụ ta.
Nhưng kiếp này, hắn lại là người không ngừng khiến ta đau lòng.
Những ký ức ta từng cố lãng quên, giờ lại hiện về rõ ràng.
Năm thứ năm sau thành thân,
Vì ta vô tình nói thèm bánh hoa đào, hắn lập tức đi đêm vượt dặm đường xa tìm hiệu bánh nổi tiếng nhất mang về.
Năm thứ mười,
Niệm Niệm nhất quyết đòi ngủ với ta, mà ta thì ngủ không sâu, chẳng đành đuổi con bé.
Thế là đêm nào hắn cũng chờ nó ngủ say rồi mới nhẹ nhàng bế ta về phòng.
Năm thứ mười lăm,
Thẩm đại nhân quyền thế khuynh thành, vẫn vì ta mà nhún mình với một người phẩm cấp thấp hơn, chỉ để xin một cuốn cổ thư quý giá.
…
Ký ức ấy đều đẹp.
Nhưng lý do vì sao mọi thứ lại vỡ vụn, ta vẫn không thể hiểu.
Chỉ biết — nhân duyên đôi ta, đến đây là đoạn tuyệt. Không cần gặp lại nữa.
Lúc ấy, Thẩm Minh Nghiễn mở lời:
“Ôn cô nương, không giấu gì nàng, bức ‘Ngạ tử đồ’ kia là ta vẽ giúp công chúa Tâm Ngọc.”
“Là cảnh trong mộng ta từng thấy, không ngờ lại trùng hợp với tranh của cô nương.”
“Công chúa chỉ vì muốn ra oai mà bảo ta họa thay. Lỗi là ở ta, mong cô nương rộng lượng bỏ qua.”
Nghe thì có vẻ hợp lý…
Nhưng ta không tin.
Nếu thật là giấc mộng, sao có thể vẽ ra tranh giống ta đến vậy?
Sao có thể trẻ tuổi mà đã biết vận mưu xoay trời lật đất nơi triều đình?
Hình ảnh Thẩm Minh Nghiễn ôn nhu điềm đạm kiếp trước dần tan biến, chỉ còn lại người đứng trước mặt — một Thẩm Minh Nghiễn trẻ tuổi, ngạo mạn, đầy toan tính.
Hắn đem tất cả sai lầm quy lên đầu Tâm Ngọc.
Một giấc mộng qua đi, người cũng đổi thay.
Mà hắn… đã chẳng còn là hắn nữa rồi.
Thẩm Minh Nghiễn chần chừ rồi mở lời:
“Ôn cô nương, ta từng hiểu lầm nàng. Không biết—”
“Không biết ta còn cơ hội… thật lòng kết giao với nàng hay không?”
Hắn nói với vẻ thận trọng, nhưng trong mắt lại mang theo tự tin như thể chắc chắn ta vẫn còn lưu luyến.
Thật đáng tiếc…
Ta không phủ nhận quá khứ.
Nhưng cũng chẳng còn mong mỏi gì ở tương lai bên hắn nữa.
Ta lặng lẽ lau giọt lệ nơi đuôi mắt, khẽ mỉm cười, dịu dàng đáp:
“Không cần quen lại nữa.”
“Bởi vì kiếp trước, chúng ta… đã sớm quen rồi.”
09
Sân viện lặng thinh, không một tiếng động vang lên.
Hoa hạnh bung nở rực rỡ, phiêu dật tự nhiên, cánh hoa chầm chậm rơi khỏi cành, tựa như cố ý tránh né thân ảnh vị công tử từng bao lần lui tới nơi này — cả ở kiếp trước lẫn kiếp này.
Thẩm Minh Nghiễn nhìn ta chăm chú, môi khẽ mấp máy nhưng chẳng thể nói nên lời.
Hắn dường như không thể tin, cũng chẳng muốn tin.
Ánh mắt hắn trầm ngâm, như đang cố níu kéo từng mảnh ký ức giữa ta và hắn trong kiếp này.
Ta yên lặng nhìn hắn, gương mặt không chút biểu cảm, bình thản đến lạ thường.
Hồi lâu sau, hắn mới cất tiếng, giọng nói khàn đặc, run rẩy:
“Năm xưa, khi nàng lần đầu xuất hiện trước mặt ta… lẽ nào khi ấy nàng đã…”
Ta khẽ gật đầu.
Sắc mặt Thẩm Minh Nghiễn tái nhợt như tờ giấy.