1.
Tỷ tỷ cùng cha khác mẹ đi ra ngoài một chuyến, trở về liền quỳ trước mặt phụ thân, nước mắt lưng tròng đòi hủy hôn với thế tử phủ Quốc công.
Phụ thân tức giận đến sôi máu, nhưng cuối cùng cũng chỉ phạt nàng ấy đóng cửa tự kiểm điểm, ngay cả từ đường cũng không bắt phải quỳ.
Càng oái oăm hơn, tình lang thật sự của nàng ta còn quỳ ngay trước cửa nhà, tha thiết cầu xin phụ thân chấp nhận. Phụ thân tức đến mức muốn sai người đánh gãy chân gã trai ấy, nhưng tỷ tỷ lại cầm dao tựa vào cổ mình, dọa rằng nếu phụ thân dám làm tổn thương tình lang, nàng ta sẽ tự sát.
Di nương nhìn thấy vết máu trên cổ nàng, xót ruột đến nỗi suýt ngất, miệng không ngớt nhắc rằng ca ca của bà ta cưng chiều đứa cháu gái này nhất. Nếu tỷ tỷ có chuyện gì...
Nói ngắn gọn, nàng ta vừa đe dọa phụ thân, vừa nhắc nhở ông rằng ca ca bà ta vừa mới thăng chức, sau này còn phải dựa vào người ta nâng đỡ.
Phụ thân tức giận đến tím tái mặt mày, cuối cùng chỉ thở dài một hơi sâu, cho người mời gã kia vào nhà.
Chân trước vừa gọi tình lang của tỷ tỷ vào, chân sau người quản sự của phủ Quốc công đã đến từ hôn.
Ngay trước mặt mọi người, quản gia của phủ Quốc công thẳng tay tát phụ thân hai cái, lạnh lùng chỉ nói một câu: “Hủy hôn.”Sau đó, ném xuống đất tín vật định hôn được đặc biệt nhờ thợ khéo chạm khắc năm xưa, rồi bước thẳng ra khỏi cửa.
Phụ thân nhìn theo bóng quản gia rời đi, đôi mắt đỏ ngầu, toàn thân run rẩy.
Hắn có lẽ bừng tỉnh trong chốc lát, nhận ra hậu quả của việc đắc tội với phủ Quốc công mà bản thân hắn, chỉ là một Hàn Lâm học sĩ nhỏ nhoi từ tứ phẩm trong nội các, không thể gánh nổi.
Một thế lực khổng lồ với những mối quan hệ rối rắm chằng chịt như vậy.
Khi người ta đến từ hôn, cho hắn hai cái bạt tai, hắn thậm chí không dám thốt lên một lời.
Di nương tái mét mặt mày, tỷ tỷ sợ hãi nép sau lưng bà ta. Tình lang của tỷ tỷ thì nghĩa chính ngôn từ: “Phủ Quốc công sao lại có thể dựa thế ức hiếp người khác như vậy.”
Phụ thân nhìn hắn, không nói một lời.
Quét ánh mắt về phía di nương và tỷ tỷ, cũng không lên tiếng.
Lại hướng ánh mắt về phía ta và mấy người tỷ muội cùng cha khác mẹ khác. Khi ánh mắt rơi trên người ta, chợt sáng bừng lên.
Dường như ngay lúc ấy, hắn mới chợt nhận ra, mình vẫn còn một đứa con gái thứ xuất dung mạo xuất chúng, thân hình thướt tha.
Ta lập tức đọc được suy nghĩ và dự định của hắn.
Tỷ tỷ không đồng ý, nhưng hắn có thể dùng một đứa con gái thứ xuất để chuộc lỗi.
Sống hay chết hắn không quan tâm, chỉ cần phủ Quốc công nguôi giận là được.
Thật ngu dốt, lại đáng khinh bỉ.
Hồi ấy tại sao phủ Quốc công lại đến cầu hôn, dường như họ đã quên mất.
Chiếc bánh từ trên trời rơi xuống, bọn họ không đỡ lấy, lại để rơi vào vũng bùn hôi thối, nhặt không được, nuốt không trôi, còn kêu hôi.
Hắn nhìn ta, nói: “Con theo ta vào thư phòng.”
Thật nực cười, ngay cả tên ta là gì ông ấy cũng không biết.
Về phần tỷ tỷ và tình lang của nàng, ông ấy đã sớm vứt ra sau đầu.
Sự mơ hồ của ông khiến ta tự hỏi, không hiểu làm cách nào ông từng thi đỗ công danh, từng bước một mà thăng đến chức tứ phẩm.
Ông ấy không cho ta vào thư phòng ngay, mà thì thầm vài câu với quản gia, dường như đang hỏi ta tên gì, xếp thứ mấy trong nhà.
“Nghi Nhi à…”
Nghĩ một lúc lâu, ông mới khen: “Tên này hay lắm.”
Hay chỗ nào thì ông không nói ra được.
Đầu óc ông đã bị tham vọng làm quan, phát tài làm cho rỗng tuếch, văn tài võ lược e rằng đã quên sạch từ lâu.
“Phụ thân có gì căn dặn?”
Ông nhìn ta, khuôn mặt sưng húp trông buồn cười vô cùng, lời nói ra càng khiến người ta vừa buồn cười vừa bất lực:
“Hiện giờ, phụ thân chỉ có thể trông cậy vào con.”
Ta lặng im không đáp.
Ta không hề muốn quan tâm đến ông hay cái đống bừa bộn của nhà họ Lưu này.
Thế nhưng ta lại mắc kẹt trong vũng bùn này, không cách nào rũ bỏ được lớp bẩn.
Lấy chồng là lối thoát duy nhất của ta.
Tỷ tỷ không vừa ý thế tử vì chàng bị tàn tật, lại chẳng thể viên phòng, còn ta thì ngược lại.
Chỉ cần chàng đáp ứng điều kiện của ta, ta thậm chí có thể chữa lành cho chàng.
Ta chưa bao giờ nói với ai rằng mình biết y thuật.
Không một ai hay rằng khi sống ở trang trại nơi thôn dã, ta từng cải trang thành nam giới, học tập y thuật, rồi hành nghề cứu chữa người bệnh.
Ta đã từng bước qua một thế giới khác xa chốn hậu viện, và ta luôn chờ đợi một cơ hội để được đường hoàng rời khỏi đó.
Giờ đây, cơ hội ấy cuối cùng cũng xuất hiện.
2.
Phụ thân thở dài đầy cảm khái, nói lời xin lỗi ta, nhưng dường như đã quên rằng trong nhà, những đứa con thứ mất mẹ không chỉ có mình ta.