7.
Chàng nói sắp xong, nhưng lại qua thêm hai tháng vẫn chưa thấy tin tức gì rõ ràng.
Ta tự do ra khỏi phủ Quốc công, thậm chí còn có thể ở lại căn nhà bên ngoài một đêm, hoặc lên trang trại ở vài ngày.Học y thuật từ lão ngự y.
Nhiều khi ta hoàn toàn để Tần Văn Ngọc qua một bên.Chàng cũng không tức giận, chỉ cầm sách ngồi một bên lặng lẽ đọc.
Thỉnh thoảng ta ngước mắt lên nhìn, thấy vẻ tuấn mỹ của chàng thì tim không khỏi đập loạn nhịp.Khi ánh mắt chàng hướng về phía ta, ta liền chột dạ rời ánh nhìn đi, giả vờ chăm chú học hành.
Thu qua đông tới, gió lạnh rét buốt.Ta không còn thích ra ngoài, chỉ ở lì trong phòng lão tổ mẫu, cùng bà chuyện trò đôi chút, đọc y thư cho bà nghe, cùng bà xem hát.Khi thì đánh vài trò nho nhỏ, lúc lại xâu chuỗi hạt trân châu thành những dải dây thật đẹp.
Nghe lão tổ mẫu trêu ghẹo Tần Văn Ngọc cũng là một thú vui riêng.
Lưu Bảo Nhi như ý nguyện cưới được tình lang của nàng trước năm mới.Quốc công phu nhân chuẩn bị lễ vật tặng nàng, giá trị còn cao gấp nhiều lần mấy món ta tùy ý tìm thấy.Thật là tiện nghi cho nàng rồi.
Trước khi lên kiệu hoa, Lưu Bảo Nhi khóc rất thảm thiết, Ôn thị thì liên tục căn dặn nàng.
Sau khi xuất giá, Lưu Bảo Nhi đặc biệt thích đi dự tiệc.Không cần biết bữa tiệc sang trọng hay tầm thường, chỉ cần có người gửi thiệp, nàng đều không từ chối.Nàng còn dẫn theo vài vị tiểu cô và biểu muội bên nhà chồng.Họ mặc y phục của nàng, đeo trâm cài của nàng, tiêu tiền của nàng. Họ coi nàng như một kẻ ngốc dễ dỗ, nhưng lại khiến nàng vui vẻ vô cùng, cam tâm tình nguyện.Thật là ngốc nghếch.
Ngày mồng mười tháng Chạp, phủ Quốc công tổ chức một bữa tiệc nhỏ. Quốc công phu nhân vì quá bận rộn, liền bảo ta giúp trông coi."Ta không biết làm."Quả thật là không biết.Thân phận thứ nữ không cho ta cơ hội tiếp xúc với việc quản lý việc nhà, Ôn thị cũng chẳng dạy ta làm thế nào để quán xuyến gia đình."Không biết cũng không sao, bảo mẫu thân nàng dạy."
Lão tổ mẫu kéo ta lại, dịu dàng bảo: "Học thêm một vài kỹ năng chẳng có gì thiệt thòi, nghe lời bà."Nghĩ ngẫm một lúc, ta thấy bà nói cũng có lý.Ta đứng dậy, hướng Quốc công phu nhân hành lễ: "Làm phiền phu nhân rồi.""Người trong nhà không cần khách sáo. Chỉ cần con muốn học, ta nhất định không giấu."
Thế là ta trở thành cái đuôi nhỏ theo Quốc công phu nhân, học cách quản lý gia đình.Khi viết thiệp mời, ta để nhà họ Lưu và phủ Nghĩa Dũng hầu xuống cuối cùng.Thực lòng ta không muốn mời họ, nhưng không mời không được.Người đời nói ta không hiếu thuận thì cũng được, nhưng liên lụy đến phủ Quốc công thì ta không muốn.
Ngày Lưu Bảo Nhi dẫn nữ quyến phủ Nghĩa Dũng hầu tới dự tiệc, nàng đỡ tay mẹ chồng bước vào.
Bà mẹ chồng của nàng mặc những loại vải, trang sức đều từ của hồi môn nàng mang tới.Nàng săn sóc hỏi han, khéo léo nhường nhịn mẹ chồng, còn tỉ mỉ hơn cả nha hoàn.Khi nhận được lời khen ngợi, nàng trông có vẻ rất hài lòng, như thể vừa đạt được thành tựu lớn lao.Ta ngỡ ngàng trong giây lát, chỉ biết thầm than: đúng là được mở rộng tầm mắt.
Lần tiệc nhỏ này, Quốc công phu nhân giao cho ta toàn quyền quyết định. Ta không biết gì cả, cứ từ từ mà làm, cuối cùng cũng hoàn thành, nhưng mệt lả.Ta ngả người lên ghế, vừa ngồi vừa nhấp một ít canh gà đen hầm nhân sâm để lấy lại sức.
“Ta cứ tưởng ngươi gả vào phủ Quốc công để hưởng phúc, không ngờ cũng chỉ thế mà thôi.”Lưu Bảo Nhi nhìn ta, dáng vẻ đầy đắc ý.
“Còn ta ở phủ Hầu gia thì không phải làm những việc này.”“Thế ngươi làm gì?” Ta hỏi nàng.“Ta cùng các muội muội đọc sách, viết chữ, đánh đàn, vẽ tranh. Hầu gia nói việc quản gia quá phức tạp, lại mệt mỏi, chàng chẳng nỡ để ta làm những chuyện vặt vãnh đó.”
Nàng nghĩ ta sẽ ghen tị, đố kỵ ư?Thật là kẻ ngốc!Phủ Hầu gia dùng của hồi môn của nàng để nuôi cả một gia đình lớn, chẳng bao lâu sẽ rút cạn hết của nàng.Khi hồi môn chỉ còn lại rất ít, cái ngày nàng chạm đến cửa tử cũng chẳng xa nữa.
Ta quay một vòng trước mặt nàng:“Nhìn xem ta đang mặc và dùng cái gì? Là tổ mẫu, mẹ chồng, và Thái hậu ban cho đấy.”
"Phần hồi môn của ta giờ vẫn chưa đụng đến chút nào, còn ngày một nhiều lên nữa," ta khẽ nói, ý ám chỉ rất rõ ràng.
Nếu nàng ta vẫn không hiểu, vậy thì xứng đáng bị lừa gạt, bị vắt kiệt đến cạn.
Mắt Lưu Bảo Nhi lập tức đỏ ngầu vì giận dữ:"Đồ ngốc! Ngươi tưởng vì sao bọn họ phải ban cho ngươi những thứ đó? Là vì Tần Văn Ngọc bất lực, không thể viên phòng!"Còn ta thì khác, Hầu gia mỗi đêm đều ân ái cùng ta, nói không chừng trong bụng ta đã có cốt nhục của chàng."Còn ngươi ấy hả, chỉ e phải sống cả đời trong khuê phòng trống rỗng, đến già chẳng ai nương tựa."