1
Ngày đầu tiên mẹ đi, bố còn chẳng nhận ra.
Ông ta bận canh chừng “thanh mai trúc mã” Chu Vân Phi mới l/y hô/n, tinh thần sa sút, sợ cô ta xảy ra chuyện.
Đến bữa tối, ông ta gọi về nhà:
“Vân Phi muốn uống canh cá, mau hầm một nồi mang tới…”
Tôi cười nhạt: “Trông chờ ở tôi chắc?”
Bố khựng lại: “Thế Cầm Ngọc Trân đâu?”
“Tôi sao biết?”
“Tsk.” Ông ta mất kiên nhẫn, dập máy.
Chiếc điện thoại cũ mẹ bỏ lại lập tức rung liên hồi:
【Một nồi canh cá, loại lần trước cô nấu cho tôi.】
【Trước bảy giờ mang tới.】
Địa chỉ là chỗ ở hiện tại của Chu Vân Phi.
Hừ, đúng là mơ mộng.
2
Sát bảy giờ, điện thoại lại hiện tin:
“Đã mang tới chưa?”
“Nếu chưa đi thì khỏi phiền, tôi tới lấy.”
【???】
Mười lăm phút sau, bố hớt hải xông vào phòng khách, còn chưa kịp thay giày đã gào to:
“Cầm Ngọc Trân! Canh đâu rồi?”
Âm thanh vọng khắp căn biệt thự trống rỗng.
Không một tiếng đáp.
“Cố tình chọc tức tôi à?”
“Phải kiếm chuyện vào lúc này sao?”
Điện thoại rung đến điên loạn。
“Vân Phi đang lúc khó khăn nhất, sao bà lại vô tình đến vậy?”
“Chỉ là một nồi canh thôi, bà không làm thì khối người làm!”
3
Sau đó, ông ta im bặt.
Dùng chiêu “chiến tranh lạnh để trừng phạt” – bài cũ rích đã quá quen thuộc.
Mấy năm nay, mỗi khi mẹ không làm theo ý ông, ông ta đều diễn trò này.
Trước kia, mẹ luôn sợ hãi vì bị lạnh nhạt, vội vàng nhận lỗi, tìm mọi cách dỗ dành.
Nhưng giờ thì khác.
Máy bay hạ cánh, mẹ báo bình an cho tôi theo mật ước.
Bà đã đặt chân đến bờ bên kia Thái Bình Dương, ở khách sạn đã đặt trước, đang làm thủ tục nhập học và tìm nhà mới.
Bà không hỏi, tôi cũng không nói.
Không một ai quan tâm đến màn chiến tranh lạnh kia.
4
Sáng ngày thứ ba, tài xế đưa bố về.
Ông ta thức trắng hai đêm, quần áo bẩn thỉu, tóc dầu bết lại, trông chẳng khác nào con chó lang thang lâu ngày.
Có lẽ cũng biết mình hôi hám, ông ta lao thẳng vào phòng tắm.
Chốc lát, tiếng gào thất thanh vọng ra:
“Cầm Ngọc Trân, khăn tắm đâu?”
“Quần áo cũng không chuẩn bị?”
Âm điệu khàn đặc, như tiếng gà bị vặt lông, khiến tôi suýt bật cười.
Ngày trước, bố và bà nội coi thường xuất thân của mẹ, cố ý không cho thuê giúp việc để hành mẹ.
Vậy mà mẹ vẫn cứng đầu, tỉ mỉ chăm sóc cả căn nhà.
Đến mức ngay cả tôi đôi lúc cũng ảo giác – như thể bàn ăn luôn tự động bày đủ món, sàn nhà tự động sạch bóng, quần áo gọn ghẽ và giấy vệ sinh lúc nào cũng sẵn sàng…
Nhưng mẹ đã đi, ngày tháng ấy kết thúc rồi.
Bố ló đầu ướt nhẹp ra khỏi phòng tắm:
“Cầm Ngọc Trân! Người đâu?”
“Giờ này còn ngủ à?”
“Dậy mang khăn tắm với quần áo cho tôi!”
Ông ta đợi mấy chục giây.
Không ai như thường lệ, vừa xin lỗi vừa vội vàng chạy đến.
Càng nghĩ càng tức, ông ta xông vào phòng, tiện tay vơ cái quần mặc vào, chân trần chạy loạn khắp biệt thự:
“Cầm Ngọc Trân! Ra đây ngay!”
“Giỏi nhỉ?”
“Kêu bà hầm canh thì không, giờ còn làm bộ?”
Ông ta đẩy tung từng cánh cửa, phòng nào cũng trống không.
Cuối cùng gào lên:
“Nếu không ra, bà đừng hòng ở lại cái nhà này nữa!”
5
Đây vốn là “v/ũ kh/í cuối cùng” của bố.
Trước kia, mỗi lần nói ra, dù ấm ức đến đâu mẹ cũng phải cúi đầu.
Bởi trên đời này, bà không còn nơi nào khác để đi.
Nhưng lần này, đáp lại chỉ có sự im lặng vô tận.
“Lạ thật, chẳng lẽ ra ngoài rồi?”
Bố mới chịu bình tĩnh, lục đống quần áo bẩn tìm điện thoại.
“Giờ này mà còn chạy ra ngoài làm gì.”
“Ứng dụng đặt đồ ăn đầy ra, cứ thích tự đi mua, đúng là tự chuốc khổ.”
Ông ta bấm số mẹ.
Tiếng chuông vang lên trong căn phòng trống trải.
Lời lẩm bẩm chợt dừng.
Ông quay lại, thấy chiếc điện thoại cô độc nằm trên bàn trà.
Cả người sững sờ.