Ngược lại, sắc mặt Chu Tư Thần lập tức sầm xuống, anh gắt gỏng nhìn cô trân trối:“Em nói bậy bạ gì vậy?”
Cô không xoay hẳn người, chỉ hơi nghiêng đầu đáp, vẻ mặt điềm đạm mà xa cách:“Anh đang vội mà, đúng không?”
“Không. Hôm nay anh dành hết thời gian cho em.”Anh phủ nhận ngay, nhưng lòng lại dâng nỗi bất an mơ hồ. Thời gian gần đây, dường như cô thay đổi quá nhiều.
Anh còn chưa kịp nghĩ kĩ thì nhân viên đã ra gọi tên hai người vào chụp.Vừa lúc đó, ngoài phố bỗng dấy lên tiếng ồn ào:
“Nghe gì chưa? Bệnh viện có bác sĩ bị bệnh nhân bắt làm con tin!”“Hình như là nữ bác sĩ họ Chu, du học mới về…”
Quay lại nhìn, bên cạnh cô đã không còn thấy bóng dáng anh đâu.
Nhân viên ngó biểu cảm của cô, cẩn trọng hỏi:“Thưa cô, cô… vẫn chụp một mình chứ?”
Trong lòng cô vốn không đặt hy vọng vào việc anh sẽ đến. Giờ dù anh vừa đến lại vội đi, rốt cuộc cũng chẳng khác gì.
Cô thu lại nụ cười mỉa, giọng dịu mà kiên quyết:“Chụp.”
Bốp!Một chớp sáng lóe lên, hình ảnh được ghi lại.
Cô hơi mỉm cười, đôi mắt trong veo dịu dàng, song nhìn kỹ vẫn ánh lên nét cương nghị và tự do.
Về nhà, cô ngắm bức ảnh mãi không rời.Ban đầu, cô định sau khi mất sẽ nhờ Viện nghiên cứu đốt tấm di ảnh cùng toàn bộ di vật của mình, giờ tự nhiên lại thấy tiếc.
Cô mở ngăn kéo tủ đầu giường cất nó đi, tiện tay rút luôn tờ thỏa thuận ly hôn, rồi đến bệnh viện.Thời gian còn lại không nhiều, đã đến lúc phải kết thúc mọi chuyện.
Trong bệnh viện, mọi thứ vẫn vận hành đâu ra đấy.Chu Tư Thần có mặt trong văn phòng. Vừa thấy cô bước vào, anh chau mày:
“Em tới làm gì?”Thật ra anh không thích cô xuất hiện ở chỗ anh làm việc.
“Dạo này em thật sự quá vô tâm. Tâm Dao bị bệnh nhân khống chế, một mạng người chẳng lẽ không bằng tấm ảnh cưới của em à? Em khiến anh quá thất vọng.”
Cô còn chưa kịp nói lời nào, trận lôi đình của anh đã ập xuống.Trong ánh nhìn lạnh lùng xen ghét bỏ của anh, cô chỉ thấy nực cười.
Một tia chế giễu thoáng qua, cô bình thản đáp:“Anh nhầm rồi, em có chuyện muốn nhờ.”
Nhưng anh tỏ rõ thái độ dửng dưng:“Anh bận lắm.”
Cô mặc kệ, lấy tài liệu ra, lật đến trang cuối, trải trên bàn trước mặt anh.Mọi động tác dứt khoát gọn gàng, giọng nói vẫn phẳng lặng:
“Không làm tốn nhiều thời gian của anh. Anh ký xong là em đi ngay.”
Anh mất kiên nhẫn:“Có gì về nhà rồi nói.”
Cô nhất quyết không rời:“Chỉ cần một chữ ký thôi.”
Sắc mặt anh tối sầm.Trước giờ, cô luôn ngoan ngoãn nhu mì, lần này lại kiên quyết đến mức ấy.Bầu không khí căng như dây đàn, trong lòng anh bỗng nảy sinh linh cảm bất an.
Đúng lúc anh lật trang đầu tiên ra xem, từ hành lang bỗng vang tiếng kêu hoảng:“Bác sĩ Chu! Cẩn thận!”
Chưa đầy một giây, nét mặt anh đanh lại.Anh lập tức gập tài liệu về trang cuối, vung tay ký tên, rồi cuống cuồng lao ra ngoài.
Cú va chạm hất cô lảo đảo, song cô lại khẽ thở ra, như trút được gánh nặng.
Chỉ cần anh xem thêm một chút, nhất định sẽ nhận ra đó là thỏa thuận ly hôn.Thế nhưng, anh không xem.Trong lòng anh, từ trước đến giờ chỉ có Chu Tâm Dao.
Không sao cả, vì từ nay, trong lòng cô cũng sẽ không còn anh nữa.
Nhìn nét chữ quen thuộc in đậm trên giấy, cô khẽ mỉm cười.Từ giờ trở đi, cô là cô, anh là anh, hai người đã chấm dứt mọi ràng buộc.
Cô thu dọn xong, rời văn phòng.Ngoài hành lang, đông người vây kín thành một vòng tròn.Ở giữa là Chu Tâm Dao.
Cô ta khoác áo bệnh nhân, chân trần, sắc mặt tái nhợt, đôi má còn vương nước mắt, thoạt trông yếu ớt như một bông hoa trắng sắp tàn, khiến ai nhìn cũng xót xa.
Lúc này, Chu Tâm Dao bất ngờ giơ cây kéo lên, kề vào cổ mình:“Các người… các người đừng tiến lại đây!”Nước mắt cô ta lã chã rơi, giọng run rẩy:“Nếu còn lại gần, tôi… tôi sẽ chết cho các người xem!”
Đám người hoảng loạn, vừa khuyên can vừa không dám tiến tới.
Thẩm Diệu Châu muốn lách ra ngoài hành lang chật cứng, nhưng vô ích. Không khí ngột ngạt, dạ dày cô lại quặn đau dữ dội.