13
Sau cú sốc hôm qua, lại thêm một đêm thức trắng, Chu Tư Thần giờ chỉ như cái xác sống.Anh nhìn người đối diện, giọng khàn:“Ông tìm tôi có việc gì?”
Ngừng một chút, anh nói tiếp:“Nếu liên quan đến Chu Tâm Dao, thì tự đi mà tìm cô ta, tôi không can dự.”
Luật sư nghe thế, ánh mắt thêm phần ái ngại xen lẫn khinh bỉ:“Chu tiên sinh, lần này tôi đến là vì cô Thẩm.”
Ánh mắt Chu Tư Thần lóe lên, giọng khản đặc:“Vì cô ấy? Chuyện gì cơ?”
Đột nhiên anh đầy kích động, nhoài người tới gần:“Có phải cô ấy… có lời nào nhắn lại cho tôi không?”
Luật sư lắc đầu:“Là di chúc của cô Thẩm.”
Nói rồi, ông mở tập hồ sơ, đặt trước mặt anh:“Mặc dù lúc mất, cô Thẩm và anh đã ly hôn, nhưng vì khi lập di chúc hai người vẫn đang trong quan hệ vợ chồng, nên tôi cần thông báo cho anh biết: Cô Thẩm quyết định hiến thi thể mình cho Viện nghiên cứu.”
Chuyện này, anh đã nghe nhân viên ở đó nói.Bản di chúc chỉ vỏn vẹn một trang mỏng, nội dung hết sức đơn giản.
Hầu họng anh nghẹn ứ, như có đá răm cứa vào. Anh khó khăn nuốt khan:“Cô ấy… có để lại lời gì cho tôi không? Có nhắc đến tôi chứ?”
“Không.”
Tia hy vọng mỏng manh cuối cùng cũng tan biến, anh thất thần tột độ:“Cô ấy… một câu cũng không để lại cho tôi…”
Phải tuyệt tình đến thế nào mới làm được điều đó?Anh cảm thấy như xương thịt mình bị lột ra, rồi từng khúc xương bị đập nát, nỗi đau khôn xiết cùng vị tanh nồng của máu xộc lên cổ họng.
Bất chợt, anh phun ra một ngụm máu, bắn tung tóe lên tờ di chúc.
Luật sư kinh hãi:“Chu tiên sinh!”
Anh gạt tay:“Không sao.”
Nét mặt anh trắng bệch, chỉ có hốc mắt và môi ửng sắc đỏ vì máu tươi.
Thấy anh thảm đến vậy, vị luật sư chợt động lòng thương hại, thở dài:“Chu tiên sinh, đã biết sớm có ngày hôm nay, sao thuở đầu còn…?”
Anh lặng im, dùng giấy lau vết máu trên bản di chúc. Động tác chậm rãi và thành kính, như thể sợ làm dơ thứ cuối cùng của cô.
Luật sư cũng không ở lại lâu, gom tập hồ sơ cất đi:“Di chúc tôi đã giao xong, không còn gì nữa thì tôi đi đây.”
Ông bước tới cửa, bỗng khựng lại:“À đúng rồi, Chu tiên sinh, có lẽ anh nên biết thêm một chuyện.”
Anh vẫn quay lưng, dường như chẳng màng thế sự.
Luật sư tiếp lời:“Vụ việc tranh chấp ở nước ngoài của cô Chu, thật ra không đơn giản như cô ta nói.Người chết không phải mẹ nuôi, mà là mẹ chồng của cô ta. Không hề có di chúc, cho nên cô ta chẳng có quyền thừa kế. Nhưng cô ta cứ muốn chia tài sản, chồng cô ta không chấp nhận, muốn ly hôn. Cô ta lại đòi ba trăm vạn bồi thường mới chịu ký đơn.
Hiện chồng cô ta đã đưa đơn kiện ly hôn và cáo buộc cô ta mang tiền chung của vợ chồng bỏ trốn về nước, cô ta không chịu trả. Rất có thể cuối cùng, cô ta sẽ thua kiện.
Nhớ lần trước cô ta kéo anh đến văn phòng luật, mà lại không cho anh vào cùng, chỉ bắt anh đứng ngoài — chắc là sợ anh biết rõ chân tướng đấy.”
Nói xong, luật sư rời đi.
Mặt anh biến sắc, âm u như mây giông.Sao có thể?
Chu Tâm Dao vẫn quả quyết rằng người chết là mẹ nuôi, rằng bà hứa để lại tài sản cho cô ta, và người anh nuôi kia xé nát di chúc, không cho cô ta thừa kế…Thì ra tất cả đều bịa đặt! Cô ta đã kết hôn từ lâu, bây giờ muốn cuỗm tài sản của nhà chồng.
Hồi tưởng đến sổ tiết kiệm chỉ còn vài đồng, anh bừng hiểu – làm gì có chuyện “mua thuốc bổ” mà hết sạch tiền như thế. Chu Tâm Dao vốn không hề bị bệnh, dĩ nhiên là cô ta chủ tâm lừa đảo!
Trong tích tắc, lửa giận bùng lên, anh bật dậy rồi lao thẳng đến bệnh viện.
14
Thấy anh hầm hố xông vào với bộ dáng tiều tụy, ai nấy trong viện đều sững sờ:“Chu bác sĩ, anh…”
Anh chẳng buồn quan tâm, bước nhanh về phía văn phòng của Chu Tâm Dao.Khi còn cách cửa, anh đã nghe loáng thoáng tiếng nói bên trong:
“Bác sĩ Chu, cô đưa tôi chừng này tiền ít quá, khác xa những gì cô hứa.”Giọng nói này hơi quen, nhưng anh chưa nhớ ra đã nghe ở đâu.
Tiếng Chu Tâm Dao gắt nhẹ:“Ai bảo anh đến đây? Nếu bị người ta nhận ra thì sao?”
Người kia cười nhạt:“Nếu không muốn tôi bị lộ, đưa thêm tiền mau. Tôi giúp cô diễn trò, đến mức bị giam mấy hôm, đâu thể vài đồng lẻ là xong! Không có cửa!”
Diễn trò?Cả người anh rung lên, tức thì đạp cửa xông vào!Rầm một tiếng, cánh cửa đập vào tường khiến hai kẻ bên trong giật mình kinh hãi.
Chu Tâm Dao vội đứng bật dậy, mặt biến sắc:“Thần ca… sao anh lại tới đây?”
Kẻ còn lại cũng cuống quýt, vội kéo mũ và khẩu trang che kín mặt.Nhưng anh đã nhận ra hắn: kẻ bệnh nhân “phát điên” từng bắt Chu Tâm Dao làm con tin.
Anh sấn tới túm cổ áo hắn, giật phăng mũ và khẩu trang:“Hóa ra là mày!”
Lửa giận cuộn sôi, anh quay đầu nhìn Chu Tâm Dao chằm chằm:“Thì ra chúng mày thông đồng dàn dựng màn kịch đó… để lừa tao?”
Tiếng gầm làm người bên ngoài cũng xúm lại tò mò.
“Ôi, kia chẳng phải gã bệnh nhân từng lên cơn bắt bác sĩ Chu làm con tin sao?”“Thì ra họ bày trò ư?!”“Bác sĩ Chu còn dọa tự vẫn, khóc lóc ầm ĩ nữa, ai ngờ toàn là diễn…”
Một đám đông dần bu lại bên hành lang, xì xào, khinh bỉ.
Chu Tâm Dao run lẩy bẩy, sợ hãi đến mức quỵ xuống:“Không, không phải em, em không…”
Gã đàn ông kia thì bị Chu Tư Thần dọa sợ gần chết, vội cúi đầu khai tuốt:“Đừng… đừng đánh tôi, chuyện này đâu liên quan tới tôi! Cô ta trả tiền, kêu tôi dàn cảnh giả bị bệnh tâm thần, giả bắt cóc để anh xót thương cổ, cô ta nói sẽ không ngồi tù gì đâu miễn là không gây thương tích thật…”
Anh bóp chặt cổ áo hắn, giận đến sắp nổ tung.Khá khen cho Chu Tâm Dao — hóa ra tất cả, từ vụ bắt cóc, yếu đuối, sợ hãi… đều là vở kịch do cô ta đạo diễn!Nguyên cả chiêu “ở lại nhà anh” cũng là kế hoạch của cô ta.
Vậy mà anh ngu ngốc đến nỗi vì cô ta mà tổn thương Châu Châu, hết lần này đến lần khác!
Bất thình lình, anh giật tóc gã, đập mạnh xuống nền, rồi đá một cú chí mạng vào bụng hắn.Vẻ hung hãn này khiến tất cả chết điếng.Chu Tâm Dao càng thêm hoảng loạn, run giọng:“Thần… Thần ca…”
Nhưng anh gầm lên chặn họng:“Đừng gọi tôi như vậy, tôi thấy buồn nôn!”
Gương mặt điển trai của anh tràn ngập chán ghét, trong mắt chỉ có căm phẫn và sát khí.“Hồi trước bị cô gạt, là do tôi ngu. Nhưng yên tâm, bây giờ trò lừa lọc của cô kết thúc rồi.”
Cách nói lạnh ngắt, không chút tình nghĩa:“Cô thuê người gây rối, báo án giả — phải trả giá về hành vi này.Còn số tiền cô lừa tôi, một xu cũng phải hoàn lại, nếu không, gặp nhau ở tòa!”
Dứt lời, anh rút điện thoại, gọi báo cảnh sát.
Chu Tâm Dao sợ đến mức sụp xuống, mặt xanh mét.Đám đông xung quanh xì xào khinh miệt.
“Đáng đời. Lừa đảo thì bị tố giác cũng phải thôi!”“Hóa ra ‘đóa hoa trắng’ này bẩn thỉu thế, thật kinh tởm!”
Bị vạch trần ngay tại bệnh viện, cô ta nhục nhã đến mức chỉ muốn ngất cho xong.Gã đồng bọn bị đánh đau điếng, không trốn thoát được, cũng điên tiết buông lời mạt sát:“Đồ đàn bà thối tha, mày hại ông đây vào tù!”Hắn vung tay túm tóc cô ta, thô bạo tát hai phát, khiến gương mặt đẹp đẽ của cô ta sưng vù.
Mọi người không ai có ý định can.Chu Tư Thần thậm chí không buồn liếc họ, quay gót bỏ đi.
Cảnh sát tới, áp giải hai kẻ đó rời khỏi, chấm dứt màn kịch.
Anh đứng bên kia đường, dõi theo chiếc xe cảnh sát khuất dần, lẩm bẩm với khung trời xám xịt:“Châu Châu, em trông thấy chứ?Nếu em thấy, liệu em có thể tha thứ cho anh không?Anh thật sự… biết lỗi rồi…”
15