1
Ta là một tiểu thư thất thế sau khi gia môn suy bại.
Cố Cảnh – vị hôn phu của ta – chẳng những không chê cảnh nghèo, còn cấp cho ta một căn nhà yên tĩnh.
“Hãy an tâm ở đây, đợi thêm ít hôm nữa, ta sẽ sai người mang sính lễ đến rước Thư nhi qua cửa.”
Chưa đến ba ngày, cả kinh thành đều truyền tai nhau rằng Cố đại nhân là bậc nhân tài văn võ song toàn, phẩm hạnh cao khiết, quả là nam tử kiêu hùng đứng giữa trời đất.
Nha hoàn Thôi Phương cũng mỉm cười an ủi:
“Lão gia và phu nhân dưới suối vàng biết được hẳn cũng an lòng vì tiểu thư.”
Ta chống cằm nhìn bầu trời vuông vức trong viện, không đáp lời.
Chỉ vì đêm qua, ta đã mơ một giấc mộng.
Trong mộng có cả sân viện này, có cây này, có cả lời nói của Thôi Phương — tất cả đều trùng khớp với giấc mộng ấy.
Cứ chờ đi, tương lai còn dài.
2
Nửa tháng sau, Cố Cảnh đưa ta đến gặp một người.
Người ấy lưng thẳng như tùng, vai rộng eo hẹp, gương mặt nghiêm nghị, thoạt nhìn đã biết là hạng người khó gần.
Hắn dặn dò:
“Đó là Hạ Thì, tướng quân mới hồi kinh, lát nữa ngươi ít nói thôi, kẻo khiến tướng quân mất vui.”
Trong bữa tiệc, Cố Cảnh bảo ta gảy một khúc đàn giúp vui.
Ta khẽ gật đầu, đưa tay tấu khúc Phượng Cầu Hoàng.
Cả hắn và Hạ Thì đều sững người, liếc nhau một cái.
Cố Cảnh là người lên tiếng trước:
“Nghe đồn Tần cô nương tinh thông cổ cầm, hôm nay nghe rồi quả nhiên danh bất hư truyền, hay lắm!”
Hắn lại gọi ta là “Tần cô nương”, chẳng phải “Thư nhi”.
Ánh mắt ta quét qua hắn, môi khẽ nhếch cười lạnh khi cúi đầu.
Hạ Thì nhìn ta thêm vài lần, trong mắt mang theo chút dò xét, chút hứng thú.
Không khác gì kiếp trước.
Cố Cảnh bắt gặp ánh mắt ấy, liền lộ vẻ mừng rỡ.
3
Lại nửa tháng sau, Cố Cảnh đến tìm ta.
Do dự hồi lâu, hắn mới ngập ngừng mở miệng:
“Lần trước gặp Hạ tướng quân, nàng còn nhớ không?”
Thấy ta gật đầu, hắn tiếp lời:
“Hạ tướng quân là người tốt, chỉ tiếc bôn ba sa trường đã lâu, nay đã ngoài hai mươi lăm tuổi vẫn chưa thành thân.”
Ta rót trà, bình thản nói:
“Kinh thành nhiều thiên kim danh môn như vậy, Hạ tướng quân gia thế cao quý, há sợ không tìm được thê tử?”
Cố Cảnh thở dài:
“Hắn đã có người trong lòng… chỉ tiếc…”
Ta không nói, chỉ nghi hoặc nhìn sang.
Hắn do dự chốc lát, trên mặt hiện vẻ cay đắng:
“Hạ tướng quân có ơn cứu mạng với ta, nay hắn vừa mắt thứ mà ta có, nàng nói xem… ta có nên nhường không?”
Cuối cùng, câu ta chờ bấy lâu cũng từ chính miệng hắn thốt ra.
“Thư nhi, không giấu nàng, người hắn vừa mắt… chính là nàng.
“Chúng ta còn chưa bái đường, kẻ quân tử không đoạt sở thích người, huống chi hắn lại có ơn với ta.
“Chi bằng từ nay, nàng hãy sống cùng hắn cho tốt, còn ta… nàng quên đi là được rồi.”
Cố Cảnh nghiêng đầu, làm bộ đau đớn bi thương.
Ta thổi bọt trà, uống một ngụm nhuận họng.
“Ngươi nghĩ kỹ rồi chứ?”
Hắn ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt đầy ngạc nhiên:
“Ngươi… không giận sao?”
Dường như còn có chút không cam lòng.
4
Phụ mẫu ta đều mất sớm, nếu không nhờ hoàng hậu nể tình xưa với mẫu thân, chỉ e ta cũng khó giữ nổi tính mạng.
Kiếp trước ta không hiểu, cứ ngỡ lời hứa là chân tâm, cứ ngỡ Cố Cảnh thương ta thật lòng, chỉ vì Hạ Thì đem lòng yêu ta nên mới đành buông tay…
Vì thế ta một mực tìm đến Hạ Thì, quỳ gối trước mặt hắn:
“Đa tạ tướng quân ưu ái, nhưng trong lòng ta chỉ có Cố Cảnh, xin tướng quân thành toàn.”
Ánh mắt Hạ Thì thoáng hiện nét kinh ngạc, lại mang theo vài phần thương xót.
Hắn hỏi lai lịch của ta.
“Tiểu nữ họ Tần, tên Thư, cùng Cố đại nhân từ nhỏ đã có hôn ước.
“Dẫu gia cảnh sa sút, chàng vẫn không bỏ rơi, để ta ở bên ngoài chờ ngày xuất giá.
“Được tướng quân ưu ái là phúc phận, nhưng ta tin tướng quân là người hiểu lý, sẽ không ép buộc người khác.”