1.
Doanh trại quân kỹ hôm ấy đưa tới ba nữ nhân mới, quản sự sai ta hỗ trợ tắm gội, chải chuốt cho các nàng thật tinh tươm.
Người mới phải được chỉnh tề, để tướng quân tới chọn trước.
Giống như nửa năm trước, bọn ta cũng từng bị nhìn ngó như thế.
Đáng tiếc, trong ba người khi ấy – ta, Doanh Chi và An Đại – chỉ có Doanh Chi lọt vào mắt tướng quân.
Lọt vào mắt tướng quân thì chỉ cần hầu hạ một người.Không được chọn, sẽ như ta – trở thành quân kỹ cho người tới kẻ lui.
Ba nữ nhân hôm nay hiển nhiên cũng hiểu cái quy củ ấy. Người đẹp nhất trong ba lén lút đưa cho ta năm đồng tiền kẽm, giọng thấp đến mức như run run trong gió:
“Tỷ tỷ, đừng chê ít. Nếu muội lọt vào mắt tướng quân, nhất định sẽ đền cho tỷ một thỏi vàng. Xin hỏi… tướng quân có điều chi ưa thích chăng?”
Đều là hạng người khốn khổ, năm đồng ấy hẳn là tất cả vốn liếng của nàng. Đôi mắt nàng bấu víu lấy ta, như nhìn chằm chằm vào một tia hy vọng.
Ta lấy từ trong ngực ra một chiếc hương bao màu đỏ, lặng lẽ treo vào cổ nàng, khẽ nói:
“Tướng quân ưa màu đỏ, chiếc hương bao này… có lẽ giúp được ngươi.”
Nàng vui mừng ôm lấy, rồi bị cho uống thuốc, mê man mà được đưa vào trướng.
Nhưng ba người ấy, chẳng ai được tướng quân chọn.
Mà không được chọn, tức là giống ta – rơi vào phận quân kỹ.
Tất cả chúng ta, trước khi bước vào nơi này, đều là những cô nương trong sạch.Không ai nguyện chịu ô nhục này.Lần đầu tiên, đều bị chuốc thuốc, mê đi, đến khi tỉnh lại, mọi chuyện đã không còn kịp.
Có người tuyệt vọng mà tìm đến cái chết.Nhưng đa phần… vẫn lựa chọn ráng sống.
Cô gái tên Tiểu Xuân không tìm đến cái chết.Nàng chỉ rơi lệ, nói với ta:
“Đại Ny tỷ, thỏi vàng muội hứa… không còn nữa.”
Nàng không biết, thỏi vàng đó chính là ta đã tự tay làm mất.
Tướng quân không thích màu đỏ.Hắn ghét nhất màu đỏ – sắc của máu.
Ta không thể để nàng ấy bị chọn.
Bởi nếu nàng được chọn, thì Doanh Chi… sẽ phải bước vào trướng này.
2.
Nửa năm trước, ba chúng ta cùng bị áp giải đến doanh trại quân kỹ.
Ta dung mạo tầm thường, kỹ viện không nhận. Quân kỹ một khi đã nhập danh, cả đời khó thoát thân, mà tiền bán cũng chẳng kém gì bán vào thanh lâu. Cha ta liền đem ta gả bán tới nơi này.
An Đại là con dân bị bắt của địch quốc. Nữ nhân của quốc gia thua trận, rơi vào tay kẻ thắng, xưa nay đều có kết cục như vậy. Ở trong mắt binh lính, nàng vốn chẳng phải người, nhất là những khi chiến sự thất lợi, nàng chỉ như bao cát để trút giận.
Chỉ có Doanh Chi khác hẳn.
Nàng lớn lên trong đại hộ nhân gia, vốn là nha hoàn tâm phúc trong phủ, được lão thái thái coi trọng. Trước kia cũng từng vàng bạc đầy tay, suýt chút nữa đã có thể làm thiếp của thiếu gia trong nhà.
Nhưng cuối cùng vận mệnh đổi thay, tân phu nhân mới vào phủ chẳng cho nàng chút thể diện, ngay cả cơ hội rời phủ trong yên ổn cũng không có, nàng bị bán đến đây.
Ngày đầu tiên quen biết, nàng lấy số tiền còn sót đổi được một tảng thịt lớn, chia cho ta và An Đại, mỉm cười nói:
“Gặp nhau là duyên, chúng ta nương tựa lẫn nhau, chỉ cần không chết, ắt có ngày sau.”
Nàng quả thật không chết.
Đêm đầu tiên đến nơi này, nàng liền trở thành người của tướng quân, đến tận nay, đã thành nữ nhân ở cạnh tướng quân lâu nhất.
Những nữ nhân khác, ba tháng qua đi liền bị ném trả về trướng doanh, nhưng đã tám tháng rồi, Doanh Chi vẫn yên ổn sống trong trướng tướng quân.
Nàng thực sự giúp chúng ta rất nhiều.
Tám tháng ấy, An Đại đã bị hành hạ đến chỉ còn nửa cái mạng, mà nửa mạng ấy cũng nhờ vào thịt và thuốc Doanh Chi cho mà gắng gượng sống.
Ta chẳng rõ cảm xúc mình dành cho An Đại là gì.
Không có quốc gia của nàng, có lẽ cũng chẳng có quân kỹ.
Có lẽ cha ta cũng chỉ đành đem ta rẻ rúng bán cho nhà nào đó làm nha hoàn đốt lửa trong bếp.
Nhưng khi ta quen nàng, nàng chỉ là một tiểu cô nương nhỏ hơn ta, gầy hơn ta.
Ta không nỡ nhìn nàng chết.
Người ta đều có gần có xa, có thân có sơ.
Trong chốn này, với ta, An Đại và Doanh Chi chính là hai chữ “người thân”.
Vậy nên hôm ấy, khi Doanh Chi tìm đến, cầu ta giúp nàng, ta đã thuận theo.
Ta đã đưa chiếc hương bao ấy… cho Tiểu Xuân.
Để đáp lại, ta nhận được một viên dược hoàn – thứ mà Doanh Chi phải khổ cực lắm mới có thể lấy được.
Quân kỹ mỗi mười ngày đều phải uống một bát thang tránh thai, nhưng Doanh Chi nói, uống viên dược này rồi, thang thuốc tránh thai sẽ mất tác dụng.
Quân kỹ bị cấm hoài thai, nhưng nếu đã uống thuốc mà vẫn mang mầm sống trong bụng, đó chính là “ý trời có đức hiếu sinh”, không ai dám ép bỏ. Chỉ cần có binh sĩ chịu nhận đứa nhỏ ấy, quân kỹ sẽ được xóa tên khỏi danh sách, theo hắn về quê, danh chính ngôn thuận làm vợ hắn, sinh con cho hắn.
Cái nghề quân kỹ này, ngoài những phụ thân tàn nhẫn như cha ta, hoặc những nữ nhân mang tội nặng trong nhà bị bán, hoặc nữ tù binh của địch quốc, chẳng ai chủ động tìm tới.
Đã khó tìm người, thì việc xóa tên, chuộc thân lại càng khó gấp bội – cho dù có bạc, cũng khó mà thoát.
Nhưng tương truyền ba năm trước, từng có một quân kỹ nhờ mang thai mà được rời khỏi chốn này.
Doanh Chi nắm chặt lấy tay ta, ánh mắt rực lên niềm hy vọng:
“Chúng ta ba người, luôn phải có một người rời khỏi nơi quỷ quái này.
Đến lúc đó, ta sẽ đưa hết số bạc tích góp cho ngươi.
Ngươi đi tới một vùng đất không ai biết tới, mua mảnh ruộng, dựng căn nhà, nuôi một đứa trẻ bụ bẫm…
Cũng coi như thay ta và An Đại… sống trọn một kiếp người bình thường.”
3.
Ba tháng sau, quân y bắt mạch cho ta. Bắt đi bắt lại mấy lần, cuối cùng mới ngẩng đầu, khẽ thở dài nói:
“Dương Đại Ny, chúc mừng, ngươi đã có thai rồi.”
Lời vừa thốt ra, trong trướng y vụ, bỗng chốc ồn ào như nồi nước sôi.
“Có con rồi? Ngươi là quân kỹ giường số mấy? Nói không chừng ta từng ngủ qua, đây là con của lão tử.”
“Ta thấy giống giường số sáu lắm, tháng trước ta vừa tìm đến, chắc chắn là con ta.”