1.
Vân Phi lại nổi cơn thịnh nộ.
Nàng vừa ra lệnh đánh c h ế t một cung nữ chỉ vì người này đã bôi lên mặt nàng một lớp Ngưng Chi Ngọc Cao từ Nội Vụ Phủ dâng lên hôm nay.
Cung nữ ấy giờ đây nằm sõng soài giữa sân, m á u tươi loang đỏ trên mặt đất, đôi mắt mở trừng trừng kinh hãi, như thể trước khi c h ế t đã chứng kiến một điều kinh hoàng khôn tả.
Trong nội viện, các cung nữ quỳ thành hàng dài, ai nấy đều cúi đầu, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, không dám phát ra một tiếng động nào. Trước một Vân Phi tính tình thất thường, chẳng ai dám chắc liệu người tiếp theo mất mạng có phải là mình hay không.
"Ngọc cao của Nội Vụ Phủ mang đến rốt cuộc là thứ gì vậy?!"
Vân Phi mang theo vẻ mặt giận dữ, bước nhanh ra sân, chiếc khăn che mặt khẽ rung theo cơn phẫn nộ. Dù cách lớp khăn, mọi người vẫn cảm nhận rõ nét mặt vặn vẹo, méo mó của nàng.
Một tiểu cung nữ bên cạnh tay run rẩy ngẩng đầu thưa: "Hồi bẩm nương nương, ngọc cao hôm nay lấy từ Nội Vụ Phủ hoàn toàn giống với loại người trước giờ vẫn dùng ạ."
Lời vừa dứt, ánh mắt sắc lạnh của Vân Phi lập tức xuyên thẳng qua tiểu cung nữ, đôi mày cau chặt: "Bản cung cho phép ngươi nói sao?"
"Người đâu, đem con tiện tỳ này trói lại, ném xuống giếng!"
"Xin nương nương tha mạng!"
Tiếng gào thét thảm thiết của tiểu cung nữ vang vọng khắp nội viện, nhưng chẳng ai dám ngẩng đầu. Không khí nặng nề đến ngạt thở.
Vài tên thị vệ tiến tới, kéo lê tiểu cung nữ vừa khóc lóc van xin vừa ngất lịm đi, tiếng cơ thể va chạm với mặt đất nghe đến gai người.
Nàng ấy chỉ mới mười lăm tuổi.
Bỗng, một cơn gió mạnh cuộn lên, thổi bay chiếc khăn che mặt của Vân Phi.
Mọi người giật mình ngẩng đầu. Vân Phi kêu thét, cuống cuồng lấy tay che mặt, nhưng tất cả đã nhìn rõ dung nhan nàng sau lớp khăn.
Gương mặt từng được ca tụng tuyệt thế vô song nay chỉ còn là một mớ thịt thối rữa nhăn nhúm.
Da nàng như một bông hoa bị rút cạn sinh khí, nhanh chóng tàn úa. Gương mặt hốc hác, xương gò má nhô cao bất thường, đôi mắt sâu hoắm, trên da lại loang lổ những vết bầm tím đỏ.
Dung nhan khuynh quốc khuynh thành ngày nào giờ hóa thành nỗi kinh hoàng khiến ai nhìn cũng lạnh cả sống lưng.
Vân Phi ôm mặt, gào lên như điên loạn: "Người đâu, giết sạch đám nô tài này cho bản cung!"
Ngay lập tức, nội viện chìm trong cảnh máu chảy thành sông.
Các thị vệ cầm kiếm sáng loáng, không chút do dự đâm thẳng vào cổ họng, bụng của từng cung nữ một. Tiếng gào thét tắt lịm trong màn tuyết ngày một dày.
Gió thổi càng lúc càng mạnh, tuyết trắng phủ kín mặt đất, che lấp hết những thi thể nằm ngổn ngang.
Và ta… là người duy nhất từ đống xác ấy bò ra, còn sống.
2.
Vân Phi ngồi nghiêm chỉnh trước gương đồng, ta cẩn thận từng chút một thoa lớp mặt nạ dưỡng nhan mới điều chế lên khuôn mặt nàng.
"Nếu đắp xong mà không hiệu quả, bản cung sẽ chặt đứt tứ chi ngươi, rồi ném ngươi vào rừng sau núi làm mồi cho sói."
Nghe lời nói lạnh lùng tàn nhẫn của nàng, tay ta khẽ khựng lại, rồi cúi đầu nhẹ giọng đáp: "Dạ."
Dù đã nghe lời cam đoan, Vân Phi vẫn ngồi không yên. Chỉ sau một đêm, từ một dung nhan khuynh quốc khuynh thành, nàng biến thành một quái vật kinh hãi, khiến chính bản thân cũng không dám nhìn.
Sợ bị người khác thấy gương mặt này, nàng đã ra lệnh giết sạch cả nội viện trong đêm. Càng lo rằng Hoàng thượng nhìn thấy bộ dạng này sẽ từ bỏ sủng ái, nàng không còn cách nào khác ngoài đặt cược niềm tin vào một tiểu cung nữ như ta, kẻ tự nhận có thể chữa khỏi dung nhan của nàng.
Khi lớp mặt nạ sắp được gỡ xuống, ta nhìn rõ đôi tay run rẩy của nàng, cùng đôi môi tái nhợt không còn chút huyết sắc.
Lớp mặt nạ từ từ được lột ra, từng chút một. Ta siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào da thịt đến nỗi máu chảy rỉ qua từng kẽ tay. Nhưng khi nhìn thấy gương mặt kia trong gương đồng, ta lại không hề cảm thấy đau đớn, chỉ có cơn lạnh buốt len lỏi tận tim.
Trong gương, gương mặt Vân Phi lại tỏa sáng như ban đầu, thậm chí còn rực rỡ, lộng lẫy hơn cả trước kia.
Nhìn đôi môi nàng khẽ nhếch lên thành một nụ cười hài lòng, ta biết mạng ta tạm thời đã được giữ lại.
Nàng xoay người, dùng ngón tay trỏ khẽ nâng cằm ta lên, vẻ mặt rất đỗi vui vẻ: "Ngươi tên gì?"
Ta nhẹ nhàng hành lễ: "Hồi bẩm nương nương, nô tỳ gọi là Nguyên Tùy."
Vân Phi rút tay về, tiếp tục soi ngắm gương mặt không chút tì vết trong gương. Một lúc sau, nàng trầm giọng nói: "Từ nay ngươi hãy ở bên bản cung hầu hạ."
Rồi giọng nói đột nhiên chuyển lạnh, nàng ngoảnh đầu, ánh mắt sắc như dao: "Nhưng nếu ngươi dám hé ra nửa chữ về chuyện hôm nay..."