18.
Hậu quả của chuyện lần đó là thanh danh của ta bị bôi thành độc phụ tàn nhẫn, xem mạng người như cỏ rác, vì tranh sủng mà ức hiếp Tống Khanh Khanh, còn định dùng trâm vàng hủy gương mặt nàng ta.
May là một tên hạ nhân liều chết ngăn cản, mới khiến ta không đạt được mục đích.
Tiêu Chước đứng ra làm chủ, tuyên bố phạt ta cấm túc, đồng thời ban thưởng cho tên tiểu tư kia một trăm lượng bạc, khen ngợi công lao “bảo vệ chủ nhân”.
Hắn còn cố tình sai người mang đầy đủ vàng bạc, trang sức sang chỗ Tống Khanh Khanh an ủi.
Sau đó hắn đích thân tới viện của ta, giận dữ mắng lớn:“Tống Dao, dù ngươi có làm gì đi nữa, ta cũng không bao giờ thích ngươi! Cho dù dung mạo của Khanh Khanh có bị ngươi hủy hoại, thì trong lòng ta, ta vẫn chỉ yêu mình Khanh Khanh mà thôi!”
“So với Khanh Khanh, ngươi đúng là vô cùng xấu xí và đáng ghê tởm!”
Ta nghe vậy chỉ khẽ nhếch môi cười lạnh.Ta không tin hắn thật sự chẳng quan tâm đến nhan sắc của Tống Khanh Khanh.
Trên đời này, có bao nhiêu nam nhân có thể giữ lòng thủy chung trọn đời?
Cho nên khi phủ Vĩnh Dương hầu truyền tin: Tống Chiêu đột tử trong lúc hoan lạc, ta hoàn toàn không lấy làm kinh ngạc.
Chính là người hôm ấy, lúc ta sắp lên kiệu hoa, đã dám nói thẳng vào mặt ta rằng:“Con chịu ủy khuất thì cái nhà này mới yên ổn, dù sao con cũng là người ngoài. Còn cha và Vương thị mới là phu thê, là người gắn bó cả đời…”
Kết quả là, chỉ ba ngày sau khi Vương thị liệt nửa người, hắn đã không nhịn được mà bê bối cùng một tiểu nha hoàn.
Có độc Bích Lạc Dẫn trong người, hắn lập tức trúng gió mà chết trên giường.
Lúc được phát hiện, hắn vẫn đang ôm chặt lấy nha hoàn, bộ dáng vô cùng nhục nhã.
Tống Khanh Khanh chỉ thấy mất mặt đến cùng cực, lập tức dập chuyện này xuống, không dám cho người điều tra khám nghiệm.
Vương thị vì quá tức giận, bị nghẹn khí đến ngất đi. Đại phu nói lần này có thể không qua khỏi.
Tống Khanh Khanh khóc lóc thảm thiết, Tiêu Chước thì đau lòng không thôi, ngày đêm túc trực bên cạnh nàng ta.
Dù phủ Vĩnh Dương hầu đang loạn thành một mớ, Tống Khanh Khanh vẫn không quên đến viện ta để chọc tức.
"Muốn xinh đẹp, một thân hiếu phục." Cổ nhân nói quả không sai.
Tống Khanh Khanh mặc một bộ đồ tang trắng thuần, cả người mềm yếu như cành liễu trong gió, dung nhan nhu nhược, quả thực khiến người ta nhìn mà động lòng.
Nếu đổi lại là Tiêu Chước, e rằng cũng khó mà không động tâm.
Nàng ta khóc sướt mướt bước đến, vẻ mặt oán hận mà yếu đuối:"Ngươi đừng vội đắc ý... Tiêu ca ca đã hứa với ta, chỉ cần ta có thai, chàng sẽ lập ta làm thế tử phi, còn ngươi... sẽ bị giáng làm thiếp!"
"Ngươi vĩnh viễn đều không đấu lại ta đâu."
Ta khẽ cười:"Ngươi muốn có thai? Cũng phải xem Tiêu Chước còn có thể hay không đã."
Thuốc ta hạ vào cơm nước của hắn mấy hôm nay... chắc hẳn cũng sắp phát tác rồi.
19.
Cái chết của Tống Chiêu vốn chẳng vẻ vang gì, bởi vậy tang lễ cũng chỉ làm qua loa cho có lệ.
Vương thị kể từ sau khi hôn mê liền chưa từng tỉnh lại lần nào nữa.
Tống Khanh Khanh không còn cách nào, đành phải tiếp tục thân phận con gái hiếu thảo, một mặt lo liệu việc tang trong hầu phủ, mặt khác lại chạy qua trấn Nam vương phủ chăm sóc Tiêu Chước, khổ cực vô cùng.
Lúc đầu, Tiêu Chước còn chịu khó theo nàng ta qua lại hai nơi. Nhưng chưa đầy nửa tháng sau, hắn đã không buồn để tâm đến nữa.
Hắn bắt đầu thường xuyên ra vào các thanh lâu, yến tiệc với bè bạn cũ, vui thú trụy lạc.
Tống Khanh Khanh ban đầu còn không để tâm, cho rằng nam nhân vui chơi một chút cũng chẳng sao. Nhưng dần dần, khi thấy Tiêu Chước đêm không về phủ, ngày càng hờ hững, nàng ta mới bắt đầu lo sợ.
Sau khi dò hỏi, nàng ta biết được Tiêu Chước đang lui tới một thanh lâu nổi danh, liền không màng thể diện, đích thân đến tận nơi tìm người.
Nào ngờ chuyến đi này lại chính là cú đánh trí mạng.
Ta nghe được chuyện này từ lời đàm tiếu của đám nha hoàn và tiểu tư trong phủ.
Ngày hôm ấy, Tống Khanh Khanh không để ai ngăn cản, xông thẳng vào gian phòng của Tiêu Chước trong thanh lâu.
Vừa mở cửa, liền trông thấy một màn kinh tâm động phách:
Tiêu Chước mình đầy mồ hôi, mặt đỏ bừng, bị mấy nam tử vạm vỡ ôm lấy, quấn quýt triền miên.
Hắn còn là người ở dưới, bị những hán tử kia lần lượt “thương yêu”.
Tống Khanh Khanh lập tức như hóa điên, xông lên đánh nhau với đám người trong phòng, nhưng chưa kịp làm gì đã bị Tiêu Chước giáng cho một cái bạt tai nảy lửa.
Chuyện xảy ra giữa chốn yên hoa, người nhìn thấy không ít.
Chẳng mất đến nửa ngày, cả kinh thành đều truyền tai nhau rằng thế tử Tiêu Chước đoạn tụ chi phích, thậm chí còn là kẻ ở dưới, bị người ta cưỡi trên lưng mà sủng ái.
20.
Tống Khanh Khanh như kẻ điên, hễ gặp ai là mắng chửi, khiến đám hạ nhân trong phủ ai nấy đều tránh như tránh tà, không dám bén mảng tới gần.
Đến chiều muộn, ta bước đến trước gian phòng kia.
Qua khung cửa sổ, ta trông thấy một Tống Khanh Khanh đầu tóc rối bời, y phục nhếch nhác, vẻ mặt hoảng loạn. Nàng ta lúc cười lúc lẩm bẩm, giống như đã thật sự phát điên.
Phụ thân nàng vừa chết, mẫu thân thì sống không bằng chết, người phu quân nàng một mực yêu thương lại đi làm thỏ con, còn vì những nam tử kia mà giữa chốn thanh lâu thẳng tay tát nàng một cái bạt tai.
Một kẻ yếu đuối như nàng, làm sao chịu nổi đả kích chồng chất như thế.
Ta lạnh nhạt nói, giọng không hề mang theo cảm xúc:
“Thấy rõ chưa? Sự sủng ái của nam nhân… vốn mỏng như tờ giấy.”
“Mẫu thân ngươi mới nằm liệt có mấy ngày, phụ thân ngươi đã vội vàng ôm lấy nha hoàn.”
“Còn người ngươi coi là trượng phu, người tưởng có thể cùng ngươi bạc đầu đến già, lại có thể vì kẻ khác mà ngay trước mặt mọi người, cho ngươi một cái tát.”