1.
Khi thánh chỉ tru diệt được ban xuống, tổ mẫu thân mang trọng bệnh đã cho gọi ta và muội muội đến trước giường bệnh, thi triển bí pháp gia truyền.
“Lâm gia chúng ta trên dưới hơn hai trăm nhân mạng, chế/t oan khuất đến nhường nào! Nay vì bảo toàn huyết mạch, các con hãy nuốt lấy hai viên hắc – hồng đan này, nhất định phải… phải thay Lâm gia báo thù tuyết hận!”
Bí pháp này là cấm thuật truyền đời của tổ tiên Lâm thị, chỉ khi rơi vào cảnh diệt môn, mới có thể dùng để giữ lại căn cơ.
Chỉ tiếc, pháp này chỉ có thể dùng cho nữ tử.
Kiếp trước, ta và muội muội từng thề sẽ cùng sống chế/t với Lâm phủ, nhưng không chịu nổi ánh mắt cầu khẩn đẫm lệ của tổ mẫu, cuối cùng vẫn thuận theo mà uống lấy đan dược.
Tổ mẫu chỉ biết dược hoàn có thể cải dung đổi mạo, lại chẳng hay rằng hiệu lực của hai viên thuốc khác biệt một trời một vực!
Ta uống hắc hoàn, dung nhan biến thành xấu xí dị thường, thân thể béo phì nặng nề.
Muội muội nuốt hồng hoàn, liền có được dung mạo khuynh quốc khuynh thành, yêu mị động lòng người.
Hai cỗ xe ngựa đưa chúng ta rời đi hôm đó, cũng là bước ngoặt khiến cả đời hai tỷ muội ta đi vào cõi lụi tàn.
Muội muội tính tình hiền hậu, bị đưa vào kỹ viện Di Hồng, với nhan sắc khuynh thành lại chẳng có lòng phòng bị, bị các đầu bài ghen ghét chèn ép, cuối cùng nhiễm phải hoa liễu, xác chế/t còn bị ném nơi hoang dã.
Còn ta, vì tính tình mạnh mẽ, bị gả về thôn quê heo hút, không được lòng mẹ chồng, mụ ta liền ngang nhiên nạp thiếp cho trượng phu, lại kết bè kéo cánh cùng dân làng chèn ép ta, khiến ta cả ngày buồn bực không vui, cuối cùng uất nghẹn mà thổ huyết vong mạng.
Đời này sống lại, khi ta và muội muội một lần nữa đứng trước mặt tổ mẫu, chỉ cần một ánh mắt, ta đã biết — nàng cũng trọng sinh rồi.
Chẳng cần nói một lời, chúng ta lập tức hoán đổi dược hoàn.
Muội muội à, kiếp này để tỷ thay muội xả giận!
Sau khi phục dược, mồ hôi lạnh đầm đìa, dưới ánh mắt mong mỏi của tổ mẫu, dung mạo hai ta bắt đầu biến đổi.
Thân thể muội muội dần phình to, sắc mặt tối sầm, trong khi vòng eo ta càng thêm thon thả, dung nhan tinh xảo diễm lệ, làn da cũng trắng nõn mịn màng như ngọc.
Trước khi lên đường, ta bịn rịn tiễn muội muội về nông thôn, còn ta thì lập tức hướng đến Di Hồng viện.
Tự mình bịa ra thân thế cô độc không nơi nương tựa, mụ tú bà vừa thấy ta dung mạo tuyệt diễm, lại có giọng ca trời ban, liền không chút do dự nhận ta vào viện.
Từ hôm đó, Di Hồng viện đã có một cái tên mới treo lên đầu bảng — Ngọc Tỳ Bà.
Ta ngày ngày ở trong phòng khổ luyện đàn tỳ bà, gọi người nấu canh bổ dưỡng dưỡng nhan, tự tay chọn lấy một bộ váy lụa đỏ thắm.
Rằm tháng này, chính là đêm ra mắt của ta — Ngọc Tỳ Bà.
Kiếp trước bị gả về thôn quê, tuy ta xấu xí nhưng việc hầu hạ nam nhân lại học được không ít. Chốn thôn dã tuy bẩn thỉu thô lậu, nhưng chính vì thế mà ánh mắt nam nhân càng dễ nhìn thấu — càng không có được, càng muốn chiếm đoạt.
Tính tình chua ngoa một chút, càng khiến bọn họ thèm khát đến điên cuồng.
Đêm diễn đầu tiên tại Di Hồng viện, ta xuất hiện trên sân khấu do kỹ viện tự dựng, khiến bao người chết mê chết mệt.
Tiếng hát văng vẳng như lưu luyến bên tai, dung nhan yêu mị như tiên giáng thế, đầu ngón tay gảy nhẹ tỳ bà, thân khoác váy lụa đỏ rực như lửa.
Một buổi tiệc thị giác lẫn thính giác khiến người người phải đắm say.
Ta nâng tỳ bà bước tới rìa đài, chợt thấy lão khách ruột của Di Hồng viện vẻ mặt say mê, đưa tay định chạm lên mu bàn chân ta.
“Ngọc Tỳ Bà ta đâu phải ai cũng có thể chạm vào.”
Ta ném cho lão một ánh mắt hờn giận, khiến hắn tê dại cả lục phủ ngũ tạng.
Nói đoạn, ta ngẩng đầu kiêu ngạo, mũi chân đạp mạnh vào mặt hắn không chút lưu tình.
Hành động ấy, với một kẻ có chút địa vị như lão ta, chính là nỗi sỉ nhục to lớn. Khuôn mặt lão lập tức biến sắc.
Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, đế giày của ta lại như bị ma xui quỷ khiến mà trượt ra, để lộ bàn chân trắng muốt nõn nà ngay trước mắt hắn.
“Đẹp quá… thơm quá…”
“Thích không? Vậy thì… tiếp lấy giày của ta cho vững.”
Kiếp trước, chính lão già này đã khiến muội muội ta bị bẽ mặt ngay tại kỹ viện, miệng mắng nàng không biết điều, còn dọa có ngày sẽ khiến nàng phải quỳ xuống xin tha.
Chỉ là, dù sau đó muội muội vẫn trở thành đầu bài Di Hồng viện, danh tiếng vang khắp kinh thành…
Nhưng cũng vì thế mà bị đám kỹ nữ ghen ghét đến phát cuồng.
Bọn họ biết muội muội mềm yếu, nên ai nấy đều lấy nàng ra làm bao cát trút giận.
Muội muội càng lúc càng trầm lặng… nhưng cuộc đời lại không hề buông tha nàng.
2.
Ta sai mụ tú bà đặt ra quy củ cho riêng mình: mỗi tháng chỉ diễn ba lần, kẻ nào thưởng bạc nhiều nhất trong đám khách, mới có tư cách cùng ta trò chuyện suốt một đêm.
Muội muội từng kể, có một vị quý nhân thường xuyên đến nghe nàng ca, ra tay hào phóng, lại chưa từng đòi hỏi nàng hầu hạ qua đêm, chỉ cùng nhau đối ẩm luận đàm.
Mà vị quý nhân kia, chính là đương kim Nhiếp chính vương!
Cùng ở Di Hồng viện, còn có hai đầu bài khác: Hoa nương và Vân nương, hai ả từ lâu đã thèm thuồng ánh mắt của vương gia.
Chúng thường xuyên ám hại muội muội, thậm chí còn nhiều lần giở trò câu dẫn.
Về sau, hai ả lại bày mưu kết giao với vương phi và trắc phi, thuận lợi tiến vào vương phủ.
Nếu không phải do bọn chúng, muội muội đã chẳng bị vu oan, cuối cùng nhiễm bệnh hoa liễu mà chết tức tưởi.
Nhưng ta… lại không phải kẻ dễ bắt nạt như muội muội.
Vị quý nhân ấy, ta nhất định sẽ bám lấy.
Hai ả tiện nhân kia, cũng phải chết không toàn thây.
Quả nhiên, vị quý nhân ấy lại đến.
Dựa vào cách ta bày ra, ta nhanh chóng nhận ra hắn – người đang mang mặt nạ kia – chính là vương gia.
Tuân theo quy củ, ta mời hắn lên phòng cùng ta ngắm trăng.
Vừa mới ngồi xuống, chợt nghe bên ngoài vang lên một giọng làm bộ làm tịch:
“Muội muội, tỷ mang đến một vò rượu ngon, muốn cùng muội và quý nhân nhấm nháp.”
Là Hoa nương. Ả lần nào cũng kiếm cớ tới quấy nhiễu.
Kiếp trước thấy muội muội dễ bắt nạt, thậm chí còn muốn ngồi hẳn lên đùi vương gia!
Đuổi được người rồi, lại quay sang mắng muội muội là thứ vô dụng, đến người cũng không giữ nổi.
Ta nhướng mày cười nhạt, lập tức đứng dậy mở cửa.
Trước mặt là Hoa nương ăn vận diêm dúa, chiếc yếm tím gần như không gói nổi làn da trắng mịn lồ lộ kia.
“Giờ đã nửa đêm, Hoa nương vẫn có lòng mang rượu đến, thật là hứng thú không nhỏ.”
Hoa nương cười duyên, làm bộ vô tội, ánh mắt đưa tình nhìn về phía vương gia:
“Muội nói vậy chẳng phải là nghi oan tỷ rồi sao? Quý nhân, ngài định luận thế nào đây?”