Tô Tư bất ngờ nhấc bổng ta vác lên vai: “Buồn ngủ thì ngủ trước đi, ngày mai rồi nói.”
Chàng nhét ta vào trong chăn, ta cứ tưởng chàng sẽ ra thư phòng, nào ngờ lại chui vào cùng.
“Chàng làm gì vậy, ta đã nói rõ rồi, không cần ngủ cùng ta nữa…”
“Ưm…”
Tô Tư nghiêng người bịt chặt môi ta, tay đỡ sau đầu, hôn đến kịch liệt.
Không còn như trước, chỉ chạm nhẹ rồi thôi, mà nóng bỏng, cuồng nhiệt.
Chẳng có nửa phần quy củ, chỉ dùng sức mạnh mẽ cắn mút, ta thở không nổi, liều mạng đấm vào ngực chàng.
“Chàng định làm ta nghẹt chết sao!”
Đuôi mắt chàng đỏ hoe, không nói, lại quấn lấy. Một lúc sau, cũng biết cho ta nghỉ đổi hơi.
Ta gắng sức đẩy ra, cuối cùng mới thoát được: “Chàng làm gì thế, ta chẳng phải đã nói rõ rồi sao!”
Tô Tư cau mày, thở hổn hển, giọng mang chút ấm ức: “Ta chưa từng nói sẽ không cưới nàng.”
Nhìn chàng như vậy, lòng ta cũng bỗng dâng ấm ức, khẽ đẩy chàng ra, thì thầm: “Ta biết, nhưng chàng đâu nỡ bỏ Ngự Phù Lưu.”
“Trước khi nàng đến, ta vốn không nghĩ nhiều thế. Hoàng thất tam thê tứ thiếp vốn bình thường. Nếu ta cũng giống các hoàng huynh, có lẽ ta chẳng để tâm nàng có mấy phòng thiếp. Nhưng cùng nàng ở thời gian qua, nàng tốt như vậy, ta không muốn chia sẻ với ai.”
“Tư, ta thật lòng thích chàng. Sư phụ từng nói, nữ nhân vốn ích kỷ. Không có tình cảm mới dễ chung sống, đã có tình thì không dung được kẻ khác. Trước kia ta không hiểu, giờ thì đã rõ. Chàng không thể hoàn toàn thuộc về ta, vậy thì ta chẳng cần nữa.”
Lời ta là thật, hẳn là vì động lòng rồi, nên mới không chịu nổi việc chàng không nỡ tổn thương người khác.
Ta không muốn tranh, càng tranh càng đau.
Không bằng không thấy thì tâm chẳng phiền.
Hà tất phải làm khó mình.
Đại hoàng tử không yêu ta thì đã sao, thiếp thất nhiều thì đã sao?
Ta chẳng yêu hắn, ta cũng không bận tâm.
Khoác cái danh Hoàng phi, ta vui vẻ là được.
“Âm Hoài, nàng không thể thử lại một lần sao? Có lẽ, nàng gắng thêm chút nữa, ta sẽ là của riêng nàng.”
Tô Tư nhìn chằm chằm, hơi thở nóng rực phả bên tai, đôi mắt cũng tối sâu.
Ta lắc đầu, ta vốn có tính khí, đã buông thì chẳng hối hận: “Không được, ta lười lắm, không muốn gắng gượng, chỉ muốn nằm yên thôi!”
Tô Tư áp trán vào trán ta, ánh mắt sáng rực: “Vậy để ta gắng thêm, nàng chờ ta một chút nữa.”
“Chờ bao lâu?”
Chưa kịp để chàng đáp, ta đã nói: “Bốn tháng, không được hơn, Phụ hoàng chỉ cho ta nửa năm thôi!”
Tô Tư ngẩng đầu: “Nửa năm gì?”
Ta thẳng thắn: “Phụ hoàng bảo, nửa năm mà không lay chuyển được chàng, thì ta phải gả cho Đại hoàng tử.”
Tô Tư lại cúi xuống hôn, hơi thở nóng bỏng tràn ngập, mơ hồ nói: “Biết rồi…”
10.
Nhờ sự níu giữ của Tô Tư, ta lại an tâm thoải mái, ăn rồi nằm chờ chết.
Chỉ là lần này tâm thế hoàn toàn khác.
Từ chỗ ta hao tâm tốn sức lấy lòng chàng, biến thành chàng hao tâm tốn sức dỗ ta.
Ta triệt để buông lỏng.
“Há miệng.”
Ta “a” một tiếng, Tô Tư thổi miếng bánh cho nguội rồi nhét vào miệng ta.
Đợi ta nuốt xong, chàng lại lấy khăn lau miệng cho ta.
Thật chu đáo.
Ngoại trừ mỗi ngày vẫn gặp Ngự Phù Lưu, những lúc khác, chàng hầu như đều ở bên ta.
Có lẽ sợ ta không vui, lúc gặp nàng ấy, chàng đặc biệt cẩn trọng, tranh thủ khi ta đã ngủ.
Cứ thế nửa tháng trôi qua, ngày nào ta cũng ung dung vui vẻ.
Cho đến khi Phụ hoàng mở yến tiệc trong cung.
Phải nói thế nào nhỉ.
Ngay từ khi bước vào đại điện, ta đã thấy không khí khác thường.
Ánh mắt Đại hoàng tử cứ đảo quanh ta, lộ liễu đến mức khiến người ta như bị lột sạch y phục.
Rõ ràng hôm nay ta mặc cung trang kín đáo, che chắn nghiêm chỉnh.
Không biết sao, lão Hoàng đế uống hai chén đã lấy cớ mệt mỏi mà bỏ đi.
Ta nhìn bóng ông lão mà lườm thầm: lão già, đã mệt thì mở tiệc làm gì, không yên ổn nằm trong cung đi.
Tửu lượng ta kém, mới ba tuần rượu đã lâng lâng, liền nhờ cung nhân dìu ra khỏi điện.
Mãi đến khi bị đưa vào một cung điện vắng, ta mới nhận ra đã trúng kế.
Bị hạ dược rồi.
Muốn chạy thì đã muộn, Đại hoàng tử cười âm hiểm đóng cửa.
Chỉ thấy trời đất quay cuồng, ta bị hắn đè lên giường.
“Tiểu Âm Hoài, sớm theo Hoàng huynh chẳng phải tốt hơn sao, cố thủ ở Đông cung làm gì? Muốn làm Thái tử phi, thì theo ta cũng thế thôi.”
“Tô Tư…” Ta vô thức gọi tên chàng, như chỉ có chàng mới khiến ta an tâm.
“Đừng gọi, hắn không đến đâu. Giờ này e là hắn cũng đã ôm mỹ nhân, dục hỏa đốt thân, nào còn để ý ngươi?”
Khốn kiếp, còn hạ dược gấp đôi!
“Đêm nay qua đi, ngươi chính là người của Hoàng huynh. Hoàng huynh đã sớm thèm muốn ngươi rồi… Thân thể này, thật mê hoặc… Nào, để huynh xem xem, Tô Tư có từng chạm qua chưa…”
Hắn vừa nói vừa xé áo ta, nhưng y phục hắn còn chưa kịp cởi, cửa đã bị đá văng, một toán thị vệ xông vào, Tô Diễn như chim ưng say rượu bị đấm gục ngay tại chỗ…
Ý thức ta dần mơ hồ, đến khi ngửi thấy hương khí quen thuộc, theo bản năng nhào tới.