1.
Ta tên Hứa Thanh Thanh, mở một tiệm thịt trong trấn nhỏ.
Nhà ta ba đời làm nghề mổ heo.
Thuở bé, vì ta là nữ nhi nên phụ mẫu luôn mong ta có thể đọc sách, biết chữ, sau này tìm một mối hôn sự tốt.
Đợi đến khi sinh được đệ đệ, hắn sẽ kế thừa gia nghiệp, tiếp tục giết heo bán thịt.
Nào ngờ một trận bạo bệnh ập đến, phụ thân ta – một nam nhân thân thể rắn rỏi, được xưng tụng là đồ tể mạnh nhất trấn Thanh Khê – lại gục ngã.
Mẫu thân ta cũng vì thế mà suy nhược, thân thể yếu ớt không còn khả năng lao động.
Sau khi lo xong hậu sự cho phụ thân, trong nhà chỉ còn lại chút bạc đủ duy trì sinh hoạt trong vòng nửa năm.
Thế là, dù đã đọc sách suốt năm năm, ta vẫn phải cầm lấy đao mổ heo mà phụ thân để lại, năm mười ba tuổi chính thức trở thành một nữ đồ tể.
May mắn thay, ta kế thừa huyết thống của phụ thân, nên dù mới mười ba tuổi, ta đã cao bảy thước, thân hình mạnh mẽ, mặc bộ đồ ngắn gọn gàng, tay cầm trường đao huyền thiết, vung lên sắc bén như cọp xuống núi.
Nhưng hàng xóm láng giềng thì không mấy tin tưởng.
“Hứa nương tử tuy cao lớn thật, nhưng dù sao cũng là người từng đọc sách, liệu có mổ nổi heo không?”
“Đúng thế! Chi bằng gả cho ta làm thiếp, ta nuôi nàng và mẫu thân nàng cả đời!”
“Ôi chao, nữ nhân nhỏ bé thế này mà cũng đòi mổ heo? Chắc chỉ muốn gây chú ý, tìm một tấm Phu quân tốt mà thôi!”
Lời đàm tiếu bốn phía, ta chẳng buồn để tâm, chỉ chăm chú nhìn con heo đang bị trói chặt trên thớt, kêu eng éc giãy giụa.
Từ nhỏ, ta đã nhìn phụ thân mổ heo, trong lòng sớm thuộc lòng từng bước.
Dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, ta cầm lấy con dao nhọn, một nhát đâm thẳng vào cổ con heo.
Máu tươi lập tức tuôn xối xả xuống chiếc chậu gỗ to bên dưới.
Đợi máu chảy cạn, con heo ngừng kêu thảm thiết, ta liền vung đao rạch một đường xuống cổ nó, sau đó dùng dao chặt xương, một nhát bổ thẳng xuống, chặt đầu heo lìa khỏi thân.
Cảnh tượng trước mắt khiến những kẻ lắm lời lập tức câm nín.
"A a a! Nàng ta thật sự biết mổ heo!"
"Còn nhỏ tuổi mà đã tàn nhẫn như vậy, sau này ai dám cưới nàng chứ!"
"Ta không cần nàng làm thiếp nữa! Không cần nữa!"
Hôm ấy, ta chỉ mất chưa đến nửa canh giờ để làm thịt xong một con heo.
Thịt vừa bày ra đã bán sạch trong chốc lát.
Từ đó, ta danh chấn mười dặm quanh vùng, trở thành nữ đồ tể duy nhất mà ai ai cũng biết đến.
Tiền kiếm được không chỉ đủ để nuôi sống bản thân ta, mà còn giúp mẫu thân chữa bệnh, mua thuốc.
Năm ta mười lăm tuổi, vừa đến tuổi cập kê, mẫu thân không muốn ta cả đời giết heo, liền tìm đến nhà vị hôn phu ta từng đính ước từ nhỏ – Lý Tú Tài.
Bà ép ta vác nửa con heo đến nhà họ, mong Lý Tú Tài thực hiện hôn ước.
Nhưng phụ mẫu của Lý Tú Tài lại ghét bỏ ta là một nữ đồ tể, sống chết không chịu đồng ý.
Họ còn thề rằng, nếu con trai nhất quyết cưới ta, họ sẽ thắt cổ tự vẫn.
Ta nghĩ, trái ép quá thì không ngọt, liền tự tay xé nát hôn thư.
"Thôi thôi, sau này ta cứ làm đồ tể của ta, còn ngươi thì làm quan lão gia của ngươi. Chúng ta từ đây mỗi người một ngả, không còn dây dưa gì nữa."
Nói rồi, ta vác nửa con heo quay về.
Mẫu thân cứ tưởng ta sẽ đau lòng, nhưng thực ra, ta chẳng buồn chút nào.
"May mà vác về kịp, ta còn tưởng mất toi nửa con heo rồi!"
Trời ạ, đó là nửa con heo đấy!
2.
Cứ thế, ta mổ heo suốt mười năm trời.
Nay đã hai mươi ba tuổi, mà ngày nào mẫu thân cũng làm loạn trong nhà.
"Lúc nương bằng tuổi con, con đã vào tư thục học chữ rồi!"
"Nhà họ Hứa chỉ có mỗi con là con nối dõi, con nhẫn tâm nhìn lão Hứa gia tuyệt tự hay sao?"
"Nếu con không chịu thành thân, sau này ta chết đi, làm sao có mặt mũi đối diện với phụ thân con dưới suối vàng đây?"
Ngày nào bà cũng lải nhải đến nỗi đầu ta ong ong cả lên.
Thế nên ta nhượng bộ: "Được rồi, người cứ tìm đi. Dẫn đến trước mặt ta xem, được thì được, không được thì tính sau."
Vừa nghe ta nói vậy, mẫu thân lập tức hết đau lưng, không còn mỏi chân, đi đường cũng nhẹ nhàng như gió thoảng.
Bà tìm một bà mối, chạy khắp từ trong thành ra đến ngoài thôn, ngày ngày xem mặt.
Nhưng rốt cuộc tìm mãi mà chẳng có ai phù hợp.
Kẻ thì nhân phẩm và gia cảnh quá kém, kẻ thì lại ghét bỏ ta làm nghề giết heo, bắt ta sau khi thành thân phải bỏ nghề.
Người chịu gật đầu nghe đến chuyện ta muốn tìm phò mã ở rể, lại lập tức đuổi thẳng mẹ ta ra ngoài.
Thời này, trừ phi nghèo đến bước đường cùng, không ai chịu làm rể vào nhà vợ cả.
Hôm ấy, ta đang bán thịt trong tiệm thì thôn trưởng bỗng dẫn một thanh niên trẻ tuổi đến cửa hàng.
"Hứa nương tử, có muốn tìm phu quân không?"
Ta thoáng sững người, tiện tay cắm thẳng con dao mổ heo lên thớt, cởi tạp dề, bước ra xem mặt.
Người trước mắt chừng hai mươi tuổi, lông mày kiếm, mắt sáng như sao, sống mũi cao thẳng, môi mỏng.
Chỉ có điều… dáng vóc hơi mảnh khảnh, làn da quá trắng, môi đỏ, ngay cả tóc cũng mượt mà hơn ta, chẳng có một sợi nào bị chẻ ngọn.
Thế này là tìm phu quân hay rước một tiểu nương tử về vậy?
Nhưng có một điểm khiến ta rất hài lòng.
Năm nay, ta đã cao bảy thước rưỡi, thân hình mạnh mẽ hơn cả nam nhân bình thường. Ấy vậy mà người này lại cao hơn ta nửa cái đầu!
Ở trấn Thanh Khê này, người như vậy hiếm có lắm.