23.
Ta không phải dạng dễ bị dỗ dành!
Mặc kệ hắn ôm ta mà dụi dụi, ta lạnh lùng tóm lấy lỗ tai hắn, nhéo mạnh một cái.
"Ngươi sớm đã khôi phục trí nhớ, đúng không?"
"Tại sao lại lừa ta?"
"Tại sao không nói một lời mà bỏ đi?"
"Nếu ta không đến đây, có phải ngươi sẽ cưới người khác làm hoàng hậu không?!"
Hoàng đế bệ hạ bị ta kéo tai đến nhe răng trợn mắt, đáng thương nói:
"Nương tử! Trẫm không cố ý giấu nàng!"
"Nhưng hoàng đệ của trẫm luôn nhòm ngó ngai vị, ngay cả vết thương của trẫm cũng do hắn gây ra."
"Lúc ấy, nếu trẫm bại lộ thân phận, e rằng sẽ liên lụy đến nàng và nhạc mẫu."
"Còn chuyện bỏ đi không báo trước…"
"Là bởi vì phụ hoàng đột ngột băng hà, trẫm phải quay về kinh trong vòng ba ngày để kế vị."
"Chuyện này trọng đại, trẫm không thể nói trước với nàng."
"Thời gian qua, trẫm ngày ngày nhớ nàng…"
"Nhưng vừa phải lo đại tang cho phụ hoàng, vừa phải xử lý quốc sự, thật sự không rảnh để hồi âm."
Ta: "……"
Nhìn bộ dáng thành thật đáng thương của hắn, ta suýt chút nữa đã mềm lòng.
Nhưng vừa nghĩ đến những ngày qua ta bị gạt, cơn giận bùng lên lại ngay.
"Ngươi nói như vậy, ta nên cảm ơn vì đã có người trông nom sao?"
"Ừ, đúng là trông nom rất chu đáo—"
"Trông đến mức thành cha dượng ta luôn rồi!"
Hoàng đế bệ hạ cứng đờ cả người.
Hắn hơi áy náy, nhưng vẫn cười cười:
"Chuyện này… đúng là ngoài dự đoán của trẫm."
"Nhưng cũng xem như có duyên, không phải sao?"
Ta: "……"
Duyên cái đầu ngươi!
Ngươi giỏi lắm, Đại Sơn - à không, Hoàng thượng!
Hôm ấy, ta và hoàng đế dính nhau như sam, tận đến khi cửa cung sắp đóng mới chịu về phủ.
Về đến nơi, cả nhà đã nhận được tin ta thành hoàng hậu, ai nấy hớn hở đợi ban thưởng.
Nhưng ta chẳng có cảm giác gì đặc biệt cả.
Dù sao ta và Đại Sơn đã thành thân một lần rồi.
Cưới lại lần nữa, cũng chẳng mới mẻ gì.
Mẫu thân ta lại đầy xúc cảm, liên tục lẩm bẩm:
"Không ngờ… thằng nhóc Đại Sơn kia lại là hoàng đế thật."
"Vậy trước kia chúng ta sai bảo nó suốt, liệu có bị xử tội không?"
Ta bật cười, vỗ vai bà an ủi:
"Muốn trừng trị đã trừng trị từ lâu, đâu đợi đến bây giờ?"
"Nhưng có câu ‘gần vua như gần hổ’, sau này chúng ta nên giữ kín mấy chuyện xấu hổ của hắn."
"Lỡ hắn tính sổ thì toi."
Cha dượng ta - tức Vũ Anh Hầu - sờ sờ râu mép, câm nín.
Do phải tổ chức hôn lễ ngay trong thời gian giữ tang, tất cả đều phải gấp rút chuẩn bị.
Mấy chục thợ thêu thùa suốt ngày đêm, máy dệt hoạt động đến mức bốc khói.
Cuối cùng, trước ngày đại hôn, long phượng hỷ bào cũng hoàn thành.
Hôn lễ hoàng gia diễn ra trong cung.
Ta khoác áo bào đỏ rực, đuôi váy dài thướt tha, từng bước tiến vào Kim Loan Điện nhận sắc phong.
Nhưng ngay lúc ấy—
Một bóng người từ đâu lao ra, chặn ngay trước mặt ta!
Ta sửng sốt.
Người này… sao trông quen quen?
Chỉ thấy hắn lớn tiếng quỳ sụp xuống, hô lên:
"Hoàng thượng! Người bị nàng ta lừa rồi!"
"Nàng ta không phải Phí Thanh Thanh, mà là… Hứa Thanh Thanh!"
"Hơn nữa không phải mười tám tuổi, mà đã hai mươi ba rồi!"
Ta: "……"
Chết tiệt!
Ai là tên tiểu nhân khai báo ta?!
Tên chó chết này!
Hóa ra là tên bạc tình vô nghĩa - vị hôn phu cũ của ta - Lý Tú Tài!
Nghe nói sau khi đỗ Tiến sĩ, hắn lên kinh làm quan.
Nhìn bộ quan phục kia, có vẻ là quan ngũ phẩm.
Hắn vừa dứt lời, cả triều đình lập tức xôn xao.
"Cái gì?! Hắn nói là sự thật sao?"
"Trời ạ! Hoàng hậu lại lớn hơn hoàng thượng ba tuổi?!"
"Còn từng thành thân? Còn là nữ đồ tể?!"
"Đây đúng là trò đùa của tạo hóa!"
"Vũ Anh Hầu thế này là khi quân phạm thượng, tội đáng tru di cửu tộc!"
Ta: "……"
Tên này chắc hẳn là kẻ đứng sau lật tấm cáo thị tìm người của ta!
Thảo nào vừa lên kinh, ta đã cảm thấy có gì đó không ổn.
Nhưng ngươi tưởng cứ nói xằng bậy là ta sẽ sợ chắc?
Còn dám lôi chuyện năm xưa ra bôi nhọ ta?
RẦM!
Ta vung tay quất cho hắn một bạt tai nổ đom đóm mắt!
CỐP!
Tiện chân đá thẳng hắn một phát, khiến cả người hắn bay lộn mấy vòng, lăn đùng ra đất!
Cả đại điện chết lặng.
Ngay cả đám quan viên lớn tuổi cũng run rẩy vuốt râu.
Tên họ Lý há hốc mồm, hai mắt đầy vẻ hoảng loạn:
"Ngươi… ngươi dám đánh quan triều đình?!"
Ta chống nạnh, cười lạnh:
"Quan triều đình thì sao?"
"Quan triều đình không có da mặt chắc?"
"Bôi nhọ bản cung trước mặt bá quan văn võ, lại còn dám nói ta là kẻ không xứng làm hoàng hậu?"
"Ngươi có tư cách gì?"
Lúc này, trên long tọa, hoàng đế bệ hạ nãy giờ thảnh thơi uống trà, đột nhiên nhướng mày.
Hắn đặt chén xuống, nhẹ nhàng mở miệng:
"Ái khanh… ngươi dám vu cáo hoàng hậu của trẫm, là tội gì?"
Giọng điệu bình thản, nhưng ánh mắt lại sắc bén như lưỡi dao.
Lý Tú Tài mặt trắng bệch như tờ giấy, lắp bắp:
"Bệ hạ, thần… thần nói đều là sự thật…"
Hoàng đế khẽ cười một tiếng.
"Vậy sao?"
"Trẫm nghe nói, năm xưa chính ngươi khăng khăng muốn thành thân với hoàng hậu."
"Cuối cùng lại nhục nhã từ hôn, chỉ vì nàng là nữ đồ tể, sợ ảnh hưởng tiền đồ của ngươi."
"Nay thấy nàng được phong hậu, ngươi lại quay ra cắn ngược một cái?"
"Làm quan mà nhỏ nhen như thế, có đáng giữ lại không nhỉ?"
Cả triều đình lặng ngắt như tờ.