10.
“Bệ hạ, hay là chúng ta đưa chuyện Thái tử thông đồng với Man tộc ra trước, rồi mới lần lượt xử lý?”
Trẫm liếc nàng, “Hà cớ phải vòng vo? Bằng chứng đã rành rành, cứ thẳng tay bắt hắn thôi.”
Thế là trẫm phái Ngự Lâm quân tới phủ Thái tử. Ai dè dọc đường chạm ngay Thái tử đang dẫn quân hướng về hoàng cung.
Đôi bên đưa mắt nhìn nhau, đoạn xáp vào đánh. Trận chiến khá dữ dội, cuối cùng Thái tử bị bắt giải đến trước mặt trẫm.
Bằng chứng rõ mồn một, thế mà Thái tử còn kêu oan, chỉ trỏ Thái tử phi:
“Phụ hoàng, xin hãy tin con. Sao con có thể làm phản được chứ?”
Trẫm cười nhạt, “Ngươi dẫn quân tiến vào hoàng cung, vậy mà còn chối? Bộ ngươi tính nói là mang binh đến bảo vệ trẫm à?”
“Đúng ạ phụ hoàng, con thật lòng muốn bảo vệ người. Những binh lính ấy đều là để hầu hạ người thôi!”
[...]
Trẫm không xem hắn là kẻ ngốc, thì hắn lại coi trẫm là đồ ngu.
Trẫm hờ hững lật xem mớ giấy tờ tìm thấy trong phủ Thái tử.
Vừa đọc xong, trẫm suýt phát hoảng.
Thì ra Thái tử vốn là con của Vinh thân vương và Tuệ phi!
Bảo sao trẫm không thấy hắn giống mình ở chỗ nào.
“Ngươi và Vinh thân vương quả nhiên hợp cạ nhỉ.”
Thái tử lúng túng, “Chuyện này… mẫu phi con mất sớm, Vinh thân vương thấy con tội nghiệp, lại nể tình huynh đệ với phụ hoàng nên mới thương xót.”
“Huynh đệ cái gì! Phải nói là ‘tình phụ tử’ thì đúng hơn!”