Năm năm trước, tôi có cơ hội mua nhà.
Khi đó tôi có trong tay 200.000 tệ tiền tiết kiệm, bố mẹ sẵn sàng đưa thêm 150.000 tệ nữa – cộng lại đủ trả trước một căn hộ nhỏ.
Nhưng Trần Hạo nói: “Nếu mua thì mua căn to, sau này còn làm nhà tân hôn.”
Tôi đưa toàn bộ số tiền cho anh ta.
Rồi hết. Không còn “sau này” nữa.
“Niệm à,” bố anh ta hắng giọng, “Thằng Hạo cũng kể qua rồi. Hai đứa bên nhau 5 năm, chia tay cũng đáng tiếc đấy. Nhưng mỗi người một chí hướng, ép duyên làm gì? Con nói đúng không?”
Tôi nhìn ông ta.
Ông ấy nói tiếp:
“Nó giờ cũng 30 tuổi rồi, đến tuổi ổn định. Con bé Chu Đình kia cũng không tệ, gia cảnh tốt, bố mẹ như bác cũng yên tâm hơn khi nó ở bên người như thế.”
“Rồi sao nữa?” Tôi hỏi.
Mẹ anh ta lập tức đỡ lời:
“Thì… chuyện tiền nong ấy mà, thôi bỏ qua đi con. Hai đứa yêu nhau 5 năm, tiêu tốn chút tiền cũng là bình thường. Giờ chuyện đã qua, ai đi đường nấy, vui vẻ chia tay không phải tốt hơn à?”
Tôi bật cười.
“Bác gái,” tôi nhìn bà ta, giọng vẫn rất nhẹ nhàng, “870.000 tệ… không phải là ‘chút tiền’.”
“Con trai tôi có cầu xin cô cho tiền à?” Mẹ Trần Hạo cau mày, giọng bắt đầu cao lên, “Rõ ràng là cô tự bám lấy nó.”
“Bám lấy?”
“Con gái mà, yêu đương thì có chút hy sinh, cũng là chuyện bình thường. Cô xem lại mình đi, hai tám tuổi rồi đấy, không còn nhỏ nữa. Ở với con tôi năm năm, muốn gì cũng được rồi, tiền cũng tiêu rồi. Giờ chia tay lại đòi tiền, nói ra nghe có vẻ hay ho lắm sao?”
Tôi nhìn thẳng vào bà ta.
Đây chính là mẹ của Trần Hạo.
Năm năm trước, bà từng nắm tay tôi, cười dịu dàng bảo:
“Niệm Niệm à, sau này con chính là người nhà chúng ta.”
Năm năm sau, bà ngồi trên sofa nhà tôi, lạnh lùng nói tôi là “đứa bám dính lấy con trai bà”.
Tôi hít sâu một hơi.
“Bác gái,” tôi nói, giọng không nhanh không chậm, “bác đang sai đấy.”
“Cô nói tôi sai chỗ nào?”
“870.000 tệ không phải là tôi 'bám' theo để đưa. Là chính miệng Trần Hạo nói muốn mua nhà, nói căn nhà đó là tổ ấm của hai đứa, nói cưới xong sẽ thêm tên tôi vào sổ. Tôi tin, nên mới đưa hết tiền tiết kiệm của mình, đưa cả tiền dưỡng già của bố mẹ tôi cho anh ta.
Suốt năm năm qua, mỗi tháng tôi chỉ để lại 2.000 tệ để sống.
Bác biết không, ở thành phố này, 2.000 tệ thì làm được gì?
Đến tiền thuê nhà còn không đủ.”
Mặt bà ta biến sắc.
“Cô… cô nói năng kiểu gì thế hả?”
“Tôi chỉ đang nói sự thật.”
“Sự thật cái gì? Con trai tôi là người đàng hoàng, không có lý nào lại đi lừa cô. Là cô tự nguyện đưa tiền, giờ lại quay sang đòi, cô không thấy xấu hổ à?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt bà ta, từng chữ rõ ràng:
“Bác gái, bác từng nói rồi đúng không… 'Con ai thì người ấy thương'.”
Bà ta khựng lại. Ngẩn người.
“Năm ngoái, bố tôi nhập viện, tôi hỏi vay Trần Hạo 50.000 tệ. Anh ta hỏi ý bác, bác nhớ đã nói gì không?”
Sắc mặt bà ta càng lúc càng khó coi.
“Bác nói: ‘Con ai người nấy lo, bố nó nằm viện thì liên quan gì đến nhà mình’. Tôi nhớ từng chữ một, rõ ràng rành rọt.”
“Thì… thì lúc đó là lúc đó!”
“Bây giờ khác rồi à?” Tôi cười nhạt. “Bác gái, 870.000 tệ là mồ hôi nước mắt của bố mẹ tôi, đâu phải từ trên trời rơi xuống. Con trai bác cầm tiền đó trả góp mua nhà, nhưng trong sổ hồng không hề có lấy một chữ tên tôi. Giờ nó sắp cưới người khác, bác lại bảo tôi ‘vui vẻ chia tay’?”
“Cô…”
“Tôi sẽ không ‘vui vẻ chia tay’ đâu.” Tôi đứng dậy, đi ra cửa, mở cánh cửa ra. “870.000 tệ, không thiếu một xu. Mời hai bác về cho.”
Mặt bà ta đỏ bừng vì giận.
“Cô gái này, sao mà không biết điều thế hả?”
“Lúc tôi biết điều, con trai bác đang lừa tôi.” Tôi nhìn thẳng vào bà ta, giọng đều đều, “Bây giờ tôi không biết điều nữa rồi, phiền bác thích nghi một chút.”
Bố Trần Hạo đứng lên, kéo vợ rời khỏi ghế.
Trước khi ra cửa, ông ta quay lại nhìn tôi, nói:
“Niệm à, làm người thì nên để cho người khác đường lui, sau này còn dễ gặp mặt.”
“Bác trai,” tôi đáp, “lúc con bác lừa tôi mất 870.000 tệ, sao không nghĩ đến câu đó?”
Cánh cửa đóng lại.
Tôi đứng nguyên tại chỗ, lặng lẽ nghe tiếng bước chân họ xa dần trong hành lang.
Rồi tôi cầm điện thoại lên, mở tin nhắn của bạn thân.
“Luật sư hẹn xong rồi, chiều mai ba giờ.”
Tôi nhắn lại một chữ:
“Được.”
Tôi sẽ không lùi bước.
870.000 tệ.
Một xu cũng không thể thiếu.
4.