2.
“Giải thích đi.”
Trong văn phòng của Cố Lẫm, bầu không khí lạnh như hầm băng.
Anh ngồi sau bàn làm việc, mười ngón đan vào nhau, đôi mắt sắc như ưng khóa chặt lấy tôi.
“Báo cáo huấn luyện viên, là cái bàn ra tay trước.” Tôi nhỏ giọng biện bạch, trong tay còn cầm khăn giấy lau nước mắt.
Thái dương của Cố Lẫm giật giật.
“Một cái bàn ăn làm bằng hợp kim đặc chủng, ra tay trước?”
“Nó… nó chất lượng không tốt, em chỉ ngồi nhẹ một cái thôi mà…” Tôi nói càng lúc càng nhỏ.
“Ngồi nhẹ một cái, mà sập luôn?”
Anh mở đoạn video giám sát trong căn tin.
Trong video, tôi như một quả đạn pháo lao ra khỏi nòng, ngồi xuống một cái là cái bàn hợp kim vững chắc bị ép thành hình xoắn.
Cảnh tượng vô cùng chấn động thị giác.
Tôi lấy tay che mặt, không dám nhìn.
“Lâm Nhuyễn Nhuyễn.” Cố Lẫm hít sâu một hơi, dường như đang cố gắng kiềm chế điều gì đó, “Tôi hỏi lại lần nữa, sức mạnh của cô… rốt cuộc là thế nào?”
“Em… em không biết nữa,” tôi sắp khóc luôn rồi, “Từ nhỏ em đã vậy rồi, mỗi lần cảm xúc dâng lên thì… thì không kiểm soát được sức mạnh…”
“Không kiểm soát được?”
“Ừm… ví dụ như lúc sợ hãi, căng thẳng, hoặc… lúc đặc biệt đau.”
Cố Lẫm trầm mặc.
Anh nhìn tôi rất lâu, lâu đến mức tôi tưởng ánh mắt ấy sẽ lột da róc thịt tôi ra từng mảnh.
Cuối cùng, anh tắt màn hình giám sát, giọng nói mang theo một chút mệt mỏi… và hình như còn có một chút hưng phấn khó nhận ra?
“Bắt đầu từ ngày mai, lớp thực hành cơ giáp, cô không được vắng mặt.”
“Á?” Tôi đơ người, “Nhưng huấn luyện viên, em không muốn điều khiển cơ giáp, em chỉ muốn làm văn chức thôi mà…”
“Đây là mệnh lệnh.”
Anh lạnh lùng ném ra ba chữ, không cho phép cãi lại.
Hôm sau, tôi bị cưỡng ép lôi đến sân huấn luyện lớp thực hành cơ giáp.
Nhìn những cỗ máy cao hơn chục mét trước mặt, toàn thân tỏa ra ánh kim lạnh lẽo, chân tôi run bần bật.
“Lên – đó.” Cố Lẫm chỉ vào một con cơ giáp huấn luyện dành cho tân binh, ra lệnh.
“Huấn luyện viên, em… em sợ.”
“Sợ gì?”
“Nó… nó to quá, hơn nữa,” tôi chỉ vào khoang lái đầy những cần gạt và nút bấm chi chít, “đống này nhìn cứng lắm, chắc chắn sẽ trầy tay.”
Da tôi rất nhạy cảm mà, hu hu hu.
Xung quanh vang lên một trận cười ồ.
“Muốn cười chết người ta hả, sợ cơ giáp cứng tay? Cô ta tưởng đang chơi đồ hàng chắc?”
“Sao huấn luyện viên Cố vẫn chưa đuổi học cô ta vậy?”
Mặt Cố Lẫm đen như đáy nồi.
Không nói một lời, anh túm lấy cổ áo sau của tôi, như xách gà con, nhấc bổng tôi lên rồi nhét thẳng vào khoang lái.
“Rầm” một tiếng, cửa khoang đóng sầm lại.
Trong không gian chật hẹp ấy, tôi sợ đến hồn bay phách lạc.
“Á á á! Thả em ra ngoài!”
Tôi hoảng loạn đập loạn vào cửa khoang, nhưng lớp kim loại dày đặc ấy chẳng nhúc nhích chút nào.
Giọng lạnh như băng của Cố Lẫm vang lên qua bộ đàm: “Khởi động cơ giáp, chạy quanh sân ba vòng. Không xong thì đừng hòng ra ngoài.”
Khởi động? Khởi động kiểu gì?
Tôi nhìn cái cần điều khiển to nhất trước mặt, trên đó toàn là hoa văn phức tạp, nhìn thôi đã thấy… cấn tay.
Tôi không muốn đụng vào nó.
Tôi thử dùng đầu ngón tay chọt nhẹ một cái nút đỏ bên cạnh.
【Cảnh báo! Hệ thống vũ khí đã kích hoạt!】
Tôi sợ run cả người, vội vã chọt sang nút màu xanh bên cạnh.
【Cảnh báo! Chương trình tự hủy đã khởi động, mười, chín……】
“Á á á!”
Tôi hoàn toàn sụp đổ, nhắm tịt mắt, tay loạn xạ đập bừa lên bàn điều khiển.
“Lâm Nhuyễn Nhuyễn! Cô đang làm cái gì vậy hả!” Tiếng gào của Cố Lẫm nổ tung bên tai tôi.
Tôi càng hoảng, trong cơn cuống cuồng, hai tay tôi nắm chặt cái cần điều khiển to nhất, định đẩy nó ra.
“Hu hu hu… Tránh ra! Đừng chạm vào em!”
Tôi dốc toàn lực, dùng hết sức bình sinh.
Chỉ nghe một tiếng “rắc” vang lên giòn tan.
Cái cần điều khiển được chế tạo từ hợp kim trí nhớ, nghe nói có thể chịu được cú đánh toàn lực của chiến binh cấp S, đã bị tôi… bẻ gãy.
Tôi cầm nửa khúc còn lại trong tay, ngây người.
Khoang lái lập tức chìm vào im lặng.
Một giây sau.