Huynh trưởng tức giận nói:
“Còn cưới gì nữa mà cưới…”
Ta thấy nơi khóe môi tẩu tẩu, nở ra một nụ cười rất đẹp.
Ta cũng bất giác thấy vui lây.
Sau đó, ta hỏi tẩu tẩu:
“Người này thật sự là Thích Mộ sao?”
“Nhưng nếu thật sự là người gây ra cái chết của Thái tử, sao hoàng gia có thể tha cho nàng ta?”
Tẩu tẩu xoa đầu ta, nhẹ giọng đáp:
“Thái tử quá cố cũng thật đáng thương. Năm đó, nước Trần suy yếu, nước Ngụy cường thịnh, sau khi bại trận, nước Ngụy yêu cầu Trần quốc dâng con tin.
Bệ hạ vì đại cục thiên hạ, lập người con không được sủng ái nhất làm Thái tử, đưa sang Ngụy làm con tin, đi là đi mấy chục năm. Đến khi trở lại Trần quốc, thân thể đã sớm phế rồi, ngoài ăn uống vui chơi ra chẳng làm được việc gì.
Bệ hạ vốn đã không ưa hắn, nhưng lại chẳng thể phế bỏ, đành phải dung túng nhẫn nhịn.
Ai ngờ Thích Mộ lại nông nổi làm ra chuyện như vậy, khiến người khác có cớ ra tay.
Nước chảy thành sông.
Thái tử đâu phải chết ngay, lại thêm đủ loại thế lực đẩy đưa sau màn.
Cuối cùng, Thích Mộ không bị xử tử lập tức, mà bị đưa vào đạo quán tịnh tu. Nhưng việc này cũng khiến phủ hầu bị bệ hạ lạnh nhạt.
Không ngờ, chẳng biết nàng ta câu dẫn huynh trưởng từ khi nào, còn khiến huynh lập nàng ta làm ngoại thất, lại muốn dùng một thân phận khác quay về kinh thành.
Nàng ta không ngờ được, tẩu tẩu lại mạnh mẽ như vậy, trực tiếp đến thẳng phủ Bình Dương, nói rõ Tam tiểu thư sẽ gả vào phủ ta, mời họ đến dự hôn lễ.
Phủ Bình Dương vì chuyện này từng bị liên lụy, sao có thể nhận lại cái gọi là Tam tiểu thư ấy?
Những năm trước, sau khi phát hiện Thích Mộ bỏ trốn, phủ Bình Dương đã công bố cái chết của nàng ta ra ngoài. Giờ mà thừa nhận, chẳng phải là tự chuốc thêm tội khi quân?
Huống chi, Hầu phu nhân hận Thích Mộ đến tận xương tủy – chính nàng ta là kẻ đã khiến nữ nhi bà không thể gả cho nhà tử tế, bà sao có thể để nàng ta sống yên ổn?
Thế nên mới có màn kịch ngày hôm nay.”
Ta nghe tẩu tẩu nói xong, trong lòng mơ hồ hiểu ra đôi phần.
7
Từ sau hôm ấy, huynh trưởng không còn nhắc đến chuyện cưới vợ nạp thiếp nữa.
Ngay cả đến khi ta thành thân, huynh trưởng cũng thay đổi thái độ xưa nay, đối với ta có phần ôn hòa hơn trước.
Gả vào phủ Đại tướng quân, ta mới biết hóa ra cuộc sống thực sự có thể tốt đến thế.
Ngoài việc Phó tam công tử hầu như không để tâm đến ai, thì mọi thứ đều rất tốt đẹp.
Quả như lời tẩu tẩu nói, Tướng quân phu nhân hiền hòa, di nương hiền lành chất phác, các vị công tử tiểu thư trong Phó phủ ai nấy đều là người hiền hậu, cả phủ trên dưới đều một bầu không khí hòa thuận.
Không ai chê ta là nha đầu quê mùa không biết lễ nghi, trái lại còn liên tục cảm tạ ta đã chịu gả cho Phó tam công tử, nói đó là phúc phận lớn lao của tam công tử, khiến ta được khen đến đỏ cả mặt.
Đến ngày hồi môn ba ngày sau, còn chuẩn bị cho ta đầy một xe lớn xe nhỏ lễ vật để mang về.
Gặp lại tẩu tẩu, ta thành tâm thành ý mà cảm tạ nàng.
Những ngày này, ta đã nghe được đôi điều.
Vị Từ lão gia mà ta không gả cho năm đó, cuối cùng cưới một tiểu thư của huyện lệnh ngoài thành kinh.
Cô nương kia vừa vào phủ chưa đầy một tháng đã lâm bệnh.
Nghe nói giờ đây chỉ còn thoi thóp một hơi.
Mỗi lần nghĩ đến, nếu khi ấy ta gả vào, e rằng người đang hấp hối lúc này chính là ta, ta lại nổi cả da gà da vịt.
Ngày tháng trôi qua như nước.
Vài tháng sau, vào một buổi chiều bình thường, Tiểu Chước mắt đỏ hoe, lảo đảo chạy vào viện:
“Tam thiếu phu nhân! Không xong rồi… không xong rồi…”
“Chuyện gì mà ầm ĩ thế…”
“Nhanh, chúng ta phải trở về!… Lão gia… lão gia sắp không qua khỏi rồi… vừa có tin từ cửa chính truyền vào…”
Ta ngẩn người, phải một lúc sau mới phản ứng được — Tiểu Chước đang nói đến huynh trưởng.
Ta nhíu mày:
“Huynh trưởng chẳng phải vẫn khỏe mạnh sao? Sao có thể xảy ra chuyện?”
Tiểu Chước lo lắng đến đỏ cả mắt:
“Ta cũng hỏi như vậy mà… nhưng người mang tin đến cũng chẳng nói rõ được gì… chúng ta mau về xem thử đi…”
Vừa dứt lời, di nương đã tới, nắm lấy tay ta, nhét vào một xấp ngân phiếu:
“Ta cũng vừa mới hay tin. Nghe nói… huynh trưởng ngươi… nhà bên ấy chắc chắn có chuyện lớn rồi. Ta đã thay ngươi xin với phu nhân, đã chuẩn bị sẵn xe ngựa cho ngươi. Phu nhân còn dặn, nếu gặp khó khăn gì, cứ gửi thư về phủ… A Vãn, nhớ kỹ, ngươi bây giờ là con dâu Phó gia.”
Ta gật đầu thật mạnh, siết chặt ngân phiếu trong tay, kéo theo Tiểu Chước chạy thẳng ra ngoài.
Trên đường đi, lòng ta rối bời, nghĩ mãi không ra chuyện gì.
Về đến phủ, lại thấy trong ngoài vẫn yên ắng.
Ta lập tức chạy thẳng đến viện của huynh trưởng.
Huynh nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch như giấy, chỉ còn thở ra mà không còn khí vào.
Còn Thích Mộ thì ngã vật dưới đất, cả người bê bết máu.
Ta ngơ ngác nhìn tẩu tẩu.
Tẩu tẩu khẽ vỗ tay ta, không nói một lời.
Đại phu tới bắt mạch, chỉ thở dài lắc đầu, bảo chúng ta nếu có điều gì cần nói thì nên nói sớm.
Lúc ấy ta mới hiểu, huynh trưởng e là không thể qua khỏi.
Thế nhưng ta chẳng cảm thấy thương tâm chút nào, trong lòng chỉ còn lại một nỗi trống rỗng khó gọi thành tên.
Tẩu tẩu gọi Cảnh Hoàn đến sau bình phong, cho y dập đầu ba cái trước giường huynh trưởng.
Thích Mộ vừa nhìn thấy Cảnh Hoàn liền bật cười ha hả:
“Cô Cống, ngươi thắng rồi thì sao? Cuối cùng cũng là ngươi phải nuôi nhi tử của ta, về sau còn trông cậy vào con ta phụng dưỡng cho ngươi… ha ha ha…”
Trên giường, huynh trưởng dường như có phản ứng, đột nhiên mở mắt trừng trừng, nắm lấy tay tẩu tẩu, đứt quãng nói:
“Cảnh Hoàn… không thể là… nhi tử của nàng… không thể phế bỏ…”
Tẩu tẩu cúi đầu thì thầm bên tai huynh chẳng biết nói gì.
Huynh trưởng lập tức trợn to mắt, giận dữ nhìn tẩu tẩu.
Có lẽ vì quá kích động, cổ họng hắn phát ra mấy tiếng “khục khục” ghê rợn, rồi đầu ngoẹo sang một bên, không còn động đậy…
Tẩu tẩu hoảng hốt bật khóc:
“Phu quân! Cảnh Hoàn đích thực là nhi tử của thiếp mà… chàng sao rồi… sao đột nhiên thành ra thế này…”