1.
Má tôi rát bỏng, bên môi rách toạc, mằn mặn mùi máu lan khắp khoang miệng.
Mẹ chồng ngã vật ra sàn, gương mặt trắng bệch, ngất lịm không còn chút sức sống.
Tâm trí tôi quay cuồng.
Tại sao… tại sao lại là Thẩm Vi Vi?Cô ta – tiếp viên trưởng kia – tại sao lại ngang nhiên mạo nhận là vợ chính thức của Cố Minh Thành?
Tôi còn chưa kịp nghĩ thông, thì phản xạ đầu tiên là lao đến đỡ lấy mẹ chồng, giận dữ trừng mắt nhìn cô ta:
“Thẩm Vi Vi, cô mà cũng xứng làm tiếp viên trưởng sao?Dựa vào đâu mà vu khống chúng tôi, khiến hành khách hoảng loạn?Không sợ chịu trách nhiệm hình sự à? Còn không mau thả chúng tôi ra!”
“Chát!”Một cái tát giáng thẳng lên mặt tôi.
Cổ họng nghẹn ứ, mặt rát bỏng, máu trào ra bên mép.
Thẩm Vi Vi cười khẩy, đôi mắt đầy khiêu khích:
“Cô lấy luật ra hù tôi à?Xin lỗi nhé, chồng tôi là Cố Minh Thành – người đàn ông giàu nhất Bắc Kinh đấy!Cho dù tôi có nhận nhầm, thì trời sập cũng có anh ấy chống giùm tôi!”
Cô ta bỗng gào lên, giọng điệu đầy vẻ “nghĩa khí” tự biên tự diễn:
“Hơn nữa, tôi làm sao mà nhầm được?Dù có giết lầm cũng không thể bỏ sót!Tôi làm vậy, tất cả là vì an toàn của mọi người!”
Ngay sau đó, móng tay sắc nhọn của cô ta bất ngờ cào một đường dài trên má tôi – máu tứa ra lập tức.
“Còn cô, dám làm giả giấy đăng ký kết hôn với chồng tôi để qua mặt tổ bay? Không biết xấu hổ!”
Ban nãy hành khách còn hoảng loạn, giờ thấy tôi và mẹ chồng đã bị khống chế, không ai thương hại.Ngược lại, họ bắt đầu mắng nhiếc không kiêng nể:
“Loại khủng bố như cô mà không bị vạch trần thì chúng tôi còn sống nổi chắc?”“Nhờ Cố phu nhân ra mặt mà cả máy bay mới được an toàn đấy, mau quỳ xuống nhận lỗi đi!”“Vợ tổng Cố mà mặc kiểu đồ chợ thế này à? Diễn thì cũng nên đầu tư trang phục chút chứ!”
Tôi im lặng.
Bộ đồ trên người tôi và mẹ chồng đều là hàng thiết kế riêng, không logo, không phô trương.
Vậy mà giờ đây… lại trở thành bằng chứng tố cáo rằng chúng tôi không xứng với thân phận.
Tôi đành quay sang cầu cứu hai nhân viên an ninh hàng không đang giữ chặt tay tôi, giọng run lên vì tức giận lẫn lo lắng:
“Các anh chỉ nghe mỗi lời Thẩm Vi Vi thôi sao?Nếu hôm nay các anh bắt nhầm người, không chỉ mất việc đâu – mà còn có thể phải ngồi tù đấy. Làm ơn suy nghĩ cho kỹ!”
Nhưng đáp lại tôi, chỉ là ánh mắt khinh miệt cùng vẻ mặt nịnh hót đầy quen thuộc của họ khi nhìn về phía Thẩm Vi Vi.
“Mau dừng lại đi. Chị Vi Vi là vợ hợp pháp của tổng giám đốc Cố, ai mà không biết?Tổng Cố đã dặn rõ rồi, cả tổ bay chỉ nghe theo lời chị Vi Vi.Dù có xảy ra chuyện lớn đến mấy, tổng Cố cũng sẽ đứng ra giải quyết!”
Lời nói ấy như một cú đập nát hy vọng mong manh cuối cùng của tôi.
Tim tôi lạnh ngắt.
Nếu cả tổ bay đều do cô ta điều khiển, thì quan hệ giữa cô ta và Cố Minh Thành… chắc chắn không đơn giản.
Ngay lúc ấy, mẹ chồng tôi đột nhiên thở dốc dữ dội, gương mặt tím tái, cả người bắt đầu co rút.
Tôi nhận ra bà lên cơn hen suyễn.
Tôi hoảng hốt hét lên:
“Thẩm Vi Vi! Trong túi mẹ chồng tôi có thuốc xịt hen! Đưa nó qua đây ngay!”
Nhưng chưa kịp dứt lời, Thẩm Vi Vi đã đá mạnh một cú vào bụng tôi.
Cơn đau ập đến dữ dội khiến tôi gập người, quỵ xuống sàn, không thể thở nổi.
Cô ta cười lạnh:
“Diễn cũng ra dáng đấy chứ?”
“Một người giả bệnh, một người làm bộ đáng thương — rồi tiếp theo là gì?Tính giở trò bắt cóc con tin à?Chiêu trò rẻ tiền thế này, cô tưởng lừa được ai?”
Thẩm Vi Vi khoanh tay đứng nhìn, ánh mắt chán ghét như thể nhìn thấy rác rưởi.Cô ta cúi xuống, hất hất đôi giày cao gót vào bàn tay rũ xuống của mẹ chồng tôi – như đang gạt bỏ một thứ vướng víu khó chịu.
Tôi ôm bụng, toàn thân co thắt vì đau, gắng gượng ngẩng đầu lên, cố nén tiếng rên, giọng khàn đặc:
“Thẩm Vi Vi… tôi xin cô… mẹ chồng tôi sắp không chịu nổi nữa rồi, nhìn sắc mặt bà đi!Thuốc ở trong túi xách nhỏ bà luôn mang theo.Tôi còn lưu cả hồ sơ bệnh án điện tử trong điện thoại, xin cô… chỉ cần xem một chút thôi!”
Thẩm Vi Vi khẽ bật cười đầy châm chọc.Cô ta bước đến, giày cao gót giáng mạnh xuống điện thoại tôi.
Màn hình vỡ nát, tối đen.