1.
Bạn trai tôi – Lâm Hành Dương – rất hiếm khi có thời gian rảnh, lần này tôi phải năn nỉ mãi anh mới chịu đi cùng tôi xem nhà.
Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi vào công ty gia đình thực tập.
Bố mẹ thấy tôi ngày nào cũng dậy sớm về muộn, bươn chải ngoài xã hội, không khỏi xót ruột.
Cuối cùng họ dứt khoát đưa cho tôi ba mươi triệu tệ, bảo tôi tự mua một căn nhà ở trung tâm thành phố.
Người dẫn tôi đi xem nhà tên là Hứa Thanh Nghiên, là một chị môi giới khoảng gần ba mươi tuổi.
Trên đường lái xe đi đón chị ấy, tôi và bạn trai còn tranh thủ khen ngợi chị.
“Chị Thanh Nghiên nhiệt tình lắm, em nói với chị là bạn em có tầm ba mươi triệu để mua nhà, lần nào chị ấy cũng khuyên nên suy nghĩ kỹ, còn bảo giờ tình hình chung không tốt, kiếm tiền đâu phải chuyện dễ.”
“Em nói bạn em không chịu nghe, chị ấy còn dặn em tìm thời gian hẹn bạn ra ngoài, để chị trực tiếp khuyên giúp.”
Lâm Hành Dương mỉm cười, cho xe dừng sát lề đường, rồi cúi người giúp tôi cắm ống hút vào ly trà sữa.
“Chỉ cần căn nhà khiến bạn em hài lòng là được, hôm nay anh chỉ làm tài xế riêng thôi.”
Sau khi tốt nghiệp, tôi vừa mới bắt đầu cuộc sống tự lập, tách khỏi gia đình.
Chuyện mua nhà, tôi vẫn luôn lấy cớ là đang xem giúp bạn.
Tôi nhấp một ngụm trà sữa, rồi gọi điện cho Hứa Thanh Nghiên.
“Trên đường chỉ có đúng một chiếc xe đậu, chị ra là thấy ngay.”
Chị ấy để mặt mộc, từ trong cửa hàng bước ra.
Từ xa nhìn thấy chiếc xe, chị khựng lại một chút, rồi vội vàng vòng ra phía sau xe để nhìn logo.
Chiếc BMW X5 mà Lâm Hành Dương đang lái, giá thị trường khoảng 700.000 tệ.
Đó là chiếc xe rẻ nhất mà tôi có thể tìm được trong gara nhà.
Trước đây thấy Lâm Hành Dương ngày nào cũng chen chúc tàu điện ngầm đi làm, tôi xót ruột, nên giả vờ nói chiếc xe này là bạn tôi cho mượn.
Hứa Thanh Nghiên đứng trước kính xe chỉnh lại mái tóc, rồi lấy phấn nước và son môi từ túi xách ra, cẩn thận dặm lại lớp trang điểm.
Lâm Hành Dương liếc nhìn gương chiếu hậu, nét mặt bắt đầu lộ vẻ thiếu kiên nhẫn.
“Chị môi giới này đúng là chậm chạp thật.”
Tôi vội lên tiếng giải thích:
“Yêu cái đẹp là bản năng mà, anh phải kiên nhẫn với con gái chứ.”
Cuối cùng chị ấy cũng chịu ngồi vào xe.
Vừa ngồi xuống, chị đảo mắt nhìn quanh một vòng, rồi nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Ngồi xe xịn đúng là cảm giác khác hẳn.”
Cô ta liếc Lâm Hành Dương vài lần, không kìm được, cố tình nắn giọng the thé:
“Chị Khương ơi, chồng chị trông trẻ thật đấy, chắc gia đình điều kiện tốt lắm hả?”
Tôi ngạc nhiên quay đầu nhìn về hàng ghế sau.
Giọng Hứa Thanh Nghiên vốn hơi trầm, lúc này lại cố tình uốn éo, chua chua điệu điệu, nghe sao cũng thấy khó chịu đến lạ.
Tôi khẽ mỉm cười, không bắt chuyện theo.
Lâm Hành Dương lạnh nhạt liếc cô ta một cái, ánh mắt chẳng hề thân thiện.
Hứa Thanh Nghiên lập tức nghiêng người về phía trước.
Chiếc vest ôm sát tôn lên vóc dáng đẫy đà của cô ta.
Cô ta cố ý cởi bung hai nút áo sơ mi, hai tay đan trước ngực, ánh mắt lấp lánh như đang ngưỡng mộ thật lòng.
“Nhìn chính diện còn đẹp trai hơn trên ảnh đấy nha~”
Lâm Hành Dương hơi sững lại, theo phản xạ khẽ ho một tiếng, rồi kéo tay áo chỉnh lại.
Dưới ánh nắng, chiếc đồng hồ Rolex trên cổ tay anh lấp lánh ánh vàng chói mắt.
Tôi nghiêng người, nói thẳng:
“Là bạn trai tôi. Bọn tôi mới quen.”
Ánh mắt Hứa Thanh Nghiên từ cổ tay anh trượt xuống logo trên vô lăng, theo bản năng buột miệng:
“Trời ơi, tuyệt quá vậy! Thế thì tôi vẫn còn cơ hội rồi~”
Trời đất quỷ thần ơi, trắng trợn giật bạn trai người ta ngay trước mặt!
Tôi cau mày, quay lại lườm cô ta một cái rõ rành rành.
Hứa Thanh Nghiên lập tức đặt tay lên vai Lâm Hành Dương, lè lưỡi làm nũng:
“Ái chà~ em chỉ đùa thôi mà, chị Khương đừng tưởng thật nha~”
Còn chưa kịp để tôi mở lời, Lâm Hành Dương đã cắt ngang bằng giọng điềm nhiên:
“Tôi có bạn gái rồi. Tạm thời, cô không có cơ hội đâu.”
2.
Khi đến trung tâm nhà mẫu, Lâm Hành Dương cầm lấy túi xách và ly trà sữa còn dang dở của tôi.
“Công chúa nhỏ của anh sao có thể xách thứ nặng như vậy được? Phải để nô tài gánh vác mới đúng chứ!”
Tôi như mọi khi, thoải mái giao hết cho anh.
Nghe vậy, Hứa Thanh Nghiên lập tức "á" lên một tiếng, vài bước đã sà tới, giật lấy túi xách từ tay anh, sau đó bắt đầu lục lọi đồ bên trong như thể túi của mình.
“Chị Khương ơi, trong túi chị toàn mấy thứ linh tinh như son với phấn nước thôi nè!”
“Con gái ấy mà, bình thường cũng nên tiết chế việc trang điểm một chút.”