Nếu người ta làm tốt, còn có thể tăng nữa.”
Nói rồi bà nhìn tay tôi, cười giả lả:
“Tiểu Điềm học nghề xoa bóp ở đâu vậy? Nhìn chuyên nghiệp thật đấy.”
Tôi liếc sang cha ruột — cánh tay liệt của ông đang nằm bất động, bàn tay to từng giáng xuống mặt tôi vô số lần bây giờ chỉ còn co quắp trước ngực.
Bên tai tôi lại vang lên tiếng ù ù quen thuộc.
Dì lập tức chen vào, nói sẽ giúp bà ta tìm người phù hợp, rồi đứng dậy mở cửa:
“Tìm được tôi sẽ liên lạc.”
Nhưng mẹ ruột tôi vẫn không đi.
Bà cắn môi, rồi nói:
“Tôi nghĩ… tiền công nhiều như vậy thì nên để người trong nhà làm vẫn tốt hơn.”
Dì lập tức thay đổi sắc mặt.
Mẹ ruột tiếp tục:
“Tiểu Điềm ngày nào cũng ở cửa hàng rảnh rỗi, mà con bé cũng sắp phải tốn tiền cho con cái…
Nếu Tiểu Điềm chịu làm, tôi trả bao nhiêu cũng được.
Nó đem theo đứa nhỏ đến, tôi cũng có thể dạy kèm cho bé nữa.”
Vừa nói bà vừa mở túi, chuẩn bị móc thêm tiền.
Lần này, người bùng nổ lại là dì.
Dì gào lên:
“Bà coi Tiểu Điềm là cái gì? Hả? Tôi hỏi bà — bà coi nó là cái gì?!”
“Ngày nào bà cũng gọi điện khóc lóc, nói mình hối hận.
Nhưng bà về nước từng ấy ngày, có hỏi tôi một câu thôi rằng Tiểu Điềm sống ra sao không?!”
“Nếu bà chịu quan tâm một chút, bà đã biết — Tiểu Điềm nhà tôi sống rất tốt!”
“Nó là giám đốc tài chính của một tập đoàn lớn!
Giám! Đốc! Tài! Chính!”
“Nó rất xuất sắc!”
“Trong mắt bà, người như chúng tôi không bao giờ đáng giá, đúng không?
Chỉ người thông minh như bà mới có quyền sống tốt?
Còn chúng tôi — chỉ cần bà vứt cho ít tiền là phải chạy tới hầu hạ bà?!”
“Thuê con bé xoa bóp? Bà không biết ngượng à?
Bà có bao giờ nghĩ đến cảm xúc của nó không?!”
“Bà có biết tôi phải mất bao nhiêu năm để chữa lành trầm cảm cho con bé không?
Bà mà còn dám kích thích nó một lần nữa —
tôi sống chết với bà!”
“Còn muốn giúp nó nuôi con? Là bà điên hay tôi điên?
Hay là bà học cao quá nên đầu óc hỏng rồi?!”
Mẹ ruột há hốc miệng, hoảng hốt.
Không biết vì chữ giám đốc tài chính làm bà choáng hay vì dì đột ngột nổi giận mà bà ngồi thẫn thờ.
Bà ôm lấy tay cha ruột, khóc nấc:
“ Tôi không biết… Tôi không biết nó bị trầm cảm…”
Đây là lần đầu tiên tôi thấy dì nổi giận đến vậy.
Dì thét lên:
“Không biết? Bà không phải học bá sao? Không phải thông minh lắm sao?
Sao bà không biết?!”
Dứt lời, dì vớ lấy xấp tiền trên bàn, ném thẳng vào người cha tôi:
“Xoa bóp? Xoa cái gì?!
Đánh con người ta đến thành bệnh, giờ nằm đó cũng là đáng đời!”
Hôm ấy, mẹ ruột khóc rất lâu trước cửa hàng.
Trông bà rất đau lòng — không biết vì lời dì nói, hay vì chiếc phao cuối cùng của bà đã chính thức đứt đoạn.
Dì tôi trong cửa hàng cũng khóc.
Tối hôm đó, tôi gọi điện thuê người chăm sóc cha mẹ ruột.
Tiền công tôi trả trọn một năm.
Tôi chỉ mong từ nay về sau — càng ít gặp họ, càng tốt.
13
Dì tôi vì đau cột sống cổ lại thêm xúc động quá mức nên bị ốm một trận.
Tôi dành gần hết thời gian làm việc tại nhà, vừa chăm sóc dì, vừa xử lý công việc từ xa.
Dì luôn miệng nói mình là gánh nặng, cứ thúc giục tôi quay lại văn phòng.
Nhưng tôi nhất quyết không đi.
Nếu không nhờ dì, thì đứa trẻ năm xưa tính nhẩm siêu chậm như tôi — sao có thể trở thành giám đốc tài chính như hôm nay?
Năm ấy, dì vừa quản lý cửa hàng quần áo, vừa chăm sóc tôi.
Dì hủy hết các lớp học thêm, chỉ giữ lại duy nhất lớp vẽ — thứ duy nhất tôi vẫn còn chút hứng thú.
Dì bảo:
“Trên đời này có rất nhiều người không quá thông minh, nhưng họ vẫn sống vui vẻ và hạnh phúc.”
Dì nói, bà không hề quan tâm đến thành tích của tôi.
Dù sau này tôi chẳng giỏi giang gì, thì vẫn có cửa hàng để kế thừa.
Chính dì là người từng chút từng chút kéo một đứa trẻ mắc bệnh trầm cảm từ dưới vực sâu lên mặt đất.
Đợi đến khi sức khỏe tôi cải thiện, dì bắt đầu “than phiền” mỗi ngày rằng:
“Lại nhớ nhầm sổ sách nữa rồi, suýt chút nữa thì lỗ vốn.”
Sau đó, ngày nào cũng đem sổ kế toán về nhà, ngồi trước mặt tôi kiểm tra tới lui.
Tôi nhìn mà sốt ruột, rồi cũng bắt đầu ngồi xuống kiểm cùng dì mỗi tối.
Ngày này qua ngày khác, tôi từ đứa học lực bết bát bắt đầu nhích lên trung bình, rồi thậm chí còn có thành tích toán học thuộc top khá.
Triệu chứng chóng mặt và ù tai dần biến mất.
Sự tự tin từng bị vùi dập cũng từng bước quay lại.
Tôi như trở thành một con người khác.
Nắng sớm chiếu lên người cũng khiến tôi mỉm cười thoải mái.
Khi bị kéo chăn mỗi sáng, tôi cũng sẽ cuộn lấy dì, nũng nịu:
“Đừng kéo… cho con ngủ thêm tí nữa…”
Những vết thương chôn sâu trong lòng… đã được chôn kỹ.
Chỉ thỉnh thoảng mới trồi lên nhói một cái, nhắc nhở tôi rằng chúng vẫn tồn tại.
Vài lần, tôi từng nằm mơ tự hỏi:
Chú gấu bông trong phòng cũ không biết có còn ngồi đó không.
Và rồi không nhớ là lần thứ bao nhiêu tỉnh dậy, tôi bỗng hiểu ra:
Tôi đã qua cái tuổi ôm gấu bông rồi.
Tôi đã… thật sự trưởng thành.
Một sự trưởng thành bình thường, giản dị, nhưng đầy ấm áp và hạnh phúc.
Tôi chọn ngành tài chính – kế toán. Vì có mục tiêu rõ ràng nên chỉ sau thời gian ngắn tốt nghiệp, tôi đã lấy được chứng chỉ kế toán công chứng CPA.
Tôi quay về bên dì, lập nghiệp ở chính thành phố nhỏ này.
Và khi tôi trở thành giám đốc tài chính, vẫn kiêm luôn việc giúp dì quản lý sổ sách, thì dì lại khéo léo thể hiện… một trình độ kế toán siêu đỉnh.
Dì cười bảo:
“Cuối cùng cũng không cần giả vờ nữa rồi.”
Dì mất hai mươi năm… để cho tôi hiểu rằng — tôi không phải là đứa ngu ngốc.
14
Sau khi dì khỏi bệnh, bà không cắt đứt liên lạc với chị gái mình, mà vẫn thường xuyên qua đó giúp đỡ.
Tôi thừa hiểu — dì nhận ra tâm trạng tôi không ổn, sợ mẹ ruột sẽ lại tìm đến, sợ tôi bị tổn thương thêm lần nữa.
Bà đứng chắn trước tôi, cố gắng gánh hết mọi thứ thay tôi.
Cuối cùng, sau chuỗi ngày cô độc và hụt hẫng kéo dài, mẹ ruột mới bắt đầu phản tỉnh về tất cả những việc mình từng làm.
Thật sự, chỉ khi thiếu đi sự quan tâm, người ta mới biết tình yêu quý giá nhường nào.
Nghe nói, bà suốt ngày ngồi lục lại ảnh cũ.
Những ngày tháng từng bị bà lướt qua mà không trân trọng, nay được đem ra hồi tưởng như báu vật.
Năm đó tôi ra đi quá bất ngờ, chẳng mang theo gì, nên bà càng có nhiều thứ để tiếc nuối, để giày vò.
—
Trận tuyết đầu tiên trước Tết năm ấy.
Tôi đang treo đèn lồng đỏ trước cửa hàng quần áo thì bà xuất hiện — đứng ngoài cửa, ôm theo một túi đồ, lặng lẽ giữa trời tuyết.
Thời điểm ấy, tôi đang lén uống thuốc chống lo âu — đã vài tháng, bắt đầu vào giai đoạn cai thuốc.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy bà, tôi bất giác siết chặt tay thành nắm.
Mắt bà sưng đỏ, trong đó chẳng còn vẻ tự tin và tính toán thường thấy —
mà là nét hoảng loạn, yếu ớt… giống hệt gương mặt dì tôi mỗi khi xót xa cho tôi năm nào.
Bà không tiến lại gần, chỉ đứng cách vài bước, lúng túng lôi ra một chiếc khăn quàng cổ, cẩn thận đưa tới.
“Con đừng đi vội…” – bà khẽ nói –
“Mẹ chỉ… mẹ chỉ đến đưa cho con cái khăn này thôi.”
“Không có ý gì khác, thật sự không có gì khác, chỉ là muốn đưa khăn cho con.”
Tôi nhìn chiếc khăn đỏ tua rua trong tay bà, ngực nghẹn lại bởi một thứ vừa giận vừa đau — không cách nào thoát ra nổi.
Tôi hỏi:
“Bà đã xem thiệp sinh nhật tôi làm?”
Mẹ gật đầu mạnh đến mức như muốn rơi nước mắt.