27.
Ba ngày sau, tại Từ Ninh cung.
Thái hậu ôm ly “trà sữa pha thạch thạch” do ta mới nghiên cứu, hút rột rột khoái chí: “Vậy ra độc trong người ai gia…”
“Căn bản chẳng phải nguyền rủa gì đâu.” Ta lật từng trang cổ tịch Tây Vực, “Chỉ là trúng độc thủy ngân thông thường thôi, ngọc bội chẳng qua là ám thị tâm lý.”
Hoàng đế bỗng chen vào: “Nhưng Đức phi thực sự đang mưu toan hồi sinh tàn dư Tây Dạ.”
“Chính xác phải nói là cô ta bị lừa.” Ta chỉ vào dòng chú thích nhỏ xíu trong sách, “Đêm Tây Dạ diệt quốc, quốc sư cuối cùng đã ôm theo bí bảo giả chạy trốn…”
Chưa kịp nói hết câu, Trương công công đã hớt hải xông vào: “Bệ hạ! Đô hộ phủ Tây Vực khẩn cấp tám trăm dặm truyền báo!”
Tấm mật báo chỉ vỏn vẹn năm chữ đỏ như máu:
【Quốc sư xuất hiện, biên ải loạn】
Không khí như đặc quánh lại.
Ly trà sữa trên tay Thái hậu rơi “choang” xuống đất: “...Lão bất tử kia còn sống thật à?!”
27.
Cuối cùng hệ thống cũng chịu tải xong.
Trong đầu ta, tiếng hệ thống đột ngột vang lên như sấm:
【Nhiệm vụ cuối cùng kích hoạt!】【Ngăn chặn quốc sư Tây Dạ hồi sinh tà thuật!】【Phần thưởng: Vĩnh viễn miễn độc + tự do uống trà sữa!】
Ta: “…Tự do uống trà sữa là trò gì nữa vậy?!”
Hoàng đế lập tức túm chặt cổ tay ta: “Đừng có để tâm đến trà sữa! Nếu lão quốc sư đó thực sự sống lại, người đầu tiên hắn giết chắc chắn là ngươi—‘thể chất kháng độc’!”
Hệ thống không quên chêm thêm một cú chí mạng:
【Nhắc nhở thân thiện: Quốc sư đặc biệt khắc hệ ký chủ, bị hắn tóm được thì sống còn khổ hơn chết~】
Ta: “…Cái hệ thống này chắc chắn là mua hàng giảm giá trên Pinduoduo rồi!!!”
28.
Đêm đó, ngọn đèn trong ngự thư phòng vẫn sáng rực.
Hoàng đế trải bản đồ địa giới ra bàn, ngón tay chỉ thẳng vào vùng Đô hộ phủ Tây Vực: “Mục tiêu của quốc sư chắc chắn là ‘di tích Tây Dạ’—ở đó còn nguyên pháp trận phục sinh.”
Ta cau mày: “Nhưng ngay cả mặt mũi hắn thế nào chúng ta còn chưa biết…”
Còn chưa dứt lời, ngoài cửa sổ bóng đen chợt lóe!
“Vút—” Một luồng hàn quang lao thẳng tới mặt ta!
Hoàng đế phản ứng cực nhanh, kéo mạnh ta lùi lại phía sau. Ám khí “keng” một tiếng ghim thẳng xuống mặt bàn—là nửa miếng ngọc bội dính máu, giống y như miếng của Đức phi.
Ngoài cửa sổ vọng vào tiếng cười khàn khàn: “Con nhóc kia… máu của ngươi, lão phu nhất định phải lấy.”
29.
Ba ngày sau, biên giới Tây Vực.
Ta và hoàng đế mang theo nhóm ám vệ tinh nhuệ bí mật đột nhập vào di tích Tây Dạ, ai ngờ—
Quốc sư đã sớm bày sẵn bẫy chờ đợi.
“Ầm!” Mặt đất bất ngờ sụp xuống, cả bọn rơi thẳng vào địa cung dưới lòng đất.
Bốn phía lửa nến tự động cháy lên, ánh sáng soi rõ những hoa văn độc trùng chi chít trên tường.
Quốc sư đứng giữa tế đàn, áo bào đen phấp phới không gió mà bay: “Hai mươi năm rồi… rốt cuộc cũng đợi được ‘thể chất kháng độc’!”
Hoàng đế cười lạnh: “Lão già, ông định cosplay Harry Potter chắc?”
Quốc sư: “...?”
Ta tranh thủ kích hoạt kỹ năng hệ thống, vỗ mạnh một chưởng lên tế đàn.
“Bùm!”
Quầng sáng xanh lục bùng nổ, cả địa cung rung chuyển sụp đổ!
Quốc sư gào lên giận dữ: “Không thể nào! Ngươi làm sao phá được bí thuật của ta?!”
Ta nhe răng cười: “Bởi vì hệ thống của ta, xịn hơn ông nhiều!”
30.
Trên xe ngựa hồi cung, ta mệt đến mức nằm bẹp dí như cá khô.
Hoàng đế bất ngờ ghé sát lại, chìa ra một ly chất lỏng xanh phát sáng nhìn vô cùng khả nghi: “Trà sữa độc phiên bản mới, thử không?”
Ta: “…Bệ hạ, người có phải đang âm mưu hạ độc phi tử nhà mình không đấy?”
Hắn bật cười thấp giọng: “Yên tâm, không độc đâu.” Dừng một chút, hắn bổ sung, “…chỉ thêm một chút ‘Chu Nhan Kiếp’ cho thơm thôi.”
Ta: “???”
Hệ thống đột nhiên bật bảng thông báo:
【Nhiệm vụ hoàn thành!】【Phần thưởng phát tới: Vĩnh viễn miễn độc + tự do uống trà sữa!】【Bonus bất ngờ: Hảo cảm của Hoàng đế MAX!】
Ta: “…”
Cái hệ thống rởm này cuối cùng cũng làm được một việc tử tế!
31.