1.
Ta ngửi thấy một mùi hương quen thuộc.Mở mắt, đẩy tấm ván đóng kín trên đỉnh đầu.Dứt khoát chui ra khỏi quan tài,núp sau một gốc hải đường,chỉnh lại cổ áo, đưa tay ôm trán, lảo đảo bước ra.
"Ai da má ơi!" — vừa kêu một tiếng, ta liền ngã phịch xuống đất.Vui vẻ nằm đó giả vờ ngất xỉu,đợi Lục Nguyên tới nhặt ta về nhà.
Thế nhưng nằm hoài, nằm mãi,cũng chẳng thấy ai tới đỡ.Ta len lén hé một mắt nhìn thử.Lại thấy Lục Nguyên vậy mà vòng qua ta, thản nhiên bước thẳng!
Hắn mặc một thân trường sam xanh thẫm tay hẹp,dáng đi ổn trọng thong dong, thân hình cao ráo thẳng tắp.Tuy tay không mang vật gì,nhưng không hiểu sao ta lại chắc mẩm hắn chính là một tiều phu.
Lục Nguyên càng lúc càng đi xa.Ta sốt ruột, nhìn bóng lưng kia gọi với:
“Có người đánh rơi vợ ở đây rồi này!”
Lục Nguyên không hề ngoảnh lại.Chắc là chưa nghe thấy.Dù gì gió trong rừng cũng lớn,không nghe được cũng là chuyện dễ hiểu.
Thế là ta chống tay ngồi dậy,hít một hơi, cố sức gọi to:
“Phu quân à, nàng vợ thơm thơm của chàng ở đây này!”
Bước chân Lục Nguyên khựng lại chốc lát.Thế rồi lại nâng chân, tiếp tục đi thẳng.
Ta biết lần này nhất định hắn đã nghe thấy rồi.Thế mà hắn vẫn không quay đầu lại,để mặc ta nằm bơ vơ dưới đất.
So với Lục Nguyên kiếp trước, người từng nâng niu ta đến mức không nỡ để ta xỏ giày lấy một lần…hoàn toàn như hai kẻ xa lạ.
Ngực ta nghèn nghẹn, chua xót dâng lên,môi mím lại, tủi thân thầm thì:
“…Phu quân à…”
2.
Nếu Lục Nguyên không cần ta nữa,ta thật chẳng biết mình còn có thể đi đâu.
Thế là ta chọn một gốc cây,ôm đầu gối ngồi xuống bên cạnh.
Một đàn kiến nối đuôi nhau lũ lượt bò qua chân ta,đang cùng nhau khiêng một mẩu bánh táo đỏ bé xíu.
Ta nuốt nước bọt.Có chút thèm.
Ta cũng muốn ăn.Nhưng không thể tranh đồ ăn với bọn chúng được.Như thế là không có đạo đức.
Chúng đi thành hàng dài ngoằn ngoèo,dẫm qua cành khô lá úa,vượt qua những khúc gỗ to chắn ngang mặt đất,băng qua vết nứt nẻ vàng đất hằn sâu loang lổ.
Mẩu bánh nhỏ ấy cũng theo đàn, nhấp nhô lên xuống.
Ta chăm chú nhìn hồi lâu,cho đến khi... mông bị ai đó đá một cái.
Ta quay đầu ngẩng lên,là Lục Nguyên, kẻ rõ ràng đã bỏ đi khi nãy, giờ lại quay về.
Hắn cúi đầu nhìn ta,ánh sáng xiên qua kẽ lá rọi xuống,lọc thành những tia mảnh trong suốt, lướt qua gương mặt hắn.
Đôi mắt đào hoa kia, dù bị làn bụi mỏng như khói che ngang, vẫn sáng rõ không gì che lấp.Lông mày tuấn tú, dung mạo kiêu quý mang theo đôi phần xa cách.
Chạm vào ánh nhìn ấy,mọi uất ức trong lòng ta lập tức tan biến.
Thôi vậy.Cũng phải thôi.Dù gì hắn cũng chẳng còn ký ức kiếp trước.
Ta cũng nên rộng lượng một chút.Huống hồ… hắn thật sự quá đỗi tuấn mỹ.Mỹ nhân mà, vốn dĩ nên được tha thứ.
Vì thế, ta vui vẻ nhào tới,ôm chặt lấy cái chân vừa nãy đá mình của Lục Nguyên.Hắn đưa tay chắn trước trán ta,phòng khi ta có lỡ va vào đâu thì cũng không bị đau.
Ta dụi mặt lên chân hắn,mùi hương quen thuộc ùa tới, vây kín cả thân thể ta.Ta lập tức hít sâu mấy hơi liền,rồi giật giật vạt áo hắn, giang tay đòi ôm.
Giọng ta đầy hứng khởi:
“Về nhà! Về nhà đi!”
Lục Nguyên hơi nghiêng đầu, nhướng mày như có phần nghi hoặc:
“Về nhà? Nhà nào?”
“Về nhà chàng chứ còn đâu nữa!”
“Ngươi muốn theo ta về nhà sao?”
Ta gật đầu lia lịa:
“Ừ, đúng rồi.”
Hắn bật cười, giọng điềm đạm mà xa cách:
“Cô nương, lần đầu gặp mặt đã đòi theo người ta về nhà, thói quen ấy… không ổn lắm đâu.”
Nói rồi, hắn đưa tay nhẹ đẩy trán ta, đẩy ta ra xa một chút.
“Huống chi, nếu ta nhớ không lầm… ta nào có nói sẽ đưa nàng về?”
Ta vội tìm cớ:
“Chàng… chàng đá ta bị thương rồi đó!”
“Ồ?”
Không rõ có phải ta nghe nhầm hay không,nhưng hình như hắn vừa bật cười khe khẽ.
“Phải đấy, bị chàng đá đến hỏng rồi, không đi nổi nữa… phải bế.”
Ta nói như lẽ đương nhiên, giơ hai tay ra, quơ quào trong không khí.
Lục Nguyên cúi người xuống,mặt đối mặt bế bổng ta lên.
Ta lập tức vòng tay ôm lấy cổ hắn,ngửa đầu làm nũng:
“Ta muốn ăn bánh táo đỏ! Phải ăn thiệt nhiều mới được!”
Lục Nguyên nghiêng mắt nhìn ta,vung tay nhấc ta lên cao hơn chút,không nói đồng ý, cũng chẳng hề từ chối.
Hắn chỉ khẽ đáp:
“Nói đến bánh táo đỏ, lại nhớ đến một chuyện kỳ lạ truyền từ xưa đến nay.”
“Chuyện gì vậy?”
“Nghe nói trong núi có loài yêu tinh rất thích giả làm thiếu nữ,chuyên dụ dỗ tiều phu đi ngang để lấy bánh táo đỏ ăn.”
Ta nhíu mày:
“Sao mà xấu thế chứ.”
“Phải đấy. Mà con yêu ấy còn suốt ngày đòi người ta bế nữa kìa.”
Lục Nguyên cúi đầu, ý tứ sâu xa nhìn ta.
Ta bỗng thấy có gì đó… không ổn lắm.Nuốt nước bọt cái ực, nhỏ giọng phân trần:
“Ta… ta là người chạy nạn đó, nhất định không phải yêu tinh trong núi đâu.”
“Chạy nạn hả?”
Lục Nguyên đưa tay lau vết bụi dính trên má ta,lạnh nhạt nói:
“Nhìn ra được.”
3.
Đi được nửa nén nhang, Lục Nguyên đưa ta về tới căn nhà gỗ.
Nhà không lớn, trong cùng sát cửa sổ có một chiếc giường.Ta đá bay giày, nhào thẳng vào chăn, vùi mình thật sâu.Trong chăn toàn là mùi hương quen thuộc của Lục Nguyên.
Dọc đường, ta cứ bám lấy hắn đòi bẻ một cành hoa.Hắn đi tới bên giường, cắm nhành hoa ấy vào lọ nước đã chuẩn bị sẵn.
“Nha đầu đi xin cơm kia, mông không đau nữa à?”