Hàn Dận lái xe như bay, vượt xe liên tục, cuối cùng dừng lại trước căn hộ Lâm Diễu mua riêng.
Anh bấm chuông rất lâu, nhưng không hề có ai mở cửa.
Anh gọi cho bố mẹ cô.
Vì nể mặt, họ vẫn bắt máy—nhưng cũng không biết cô đang ở đâu.
Cúp máy, Hàn Dận nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại.
Đột nhiên nhận ra:
Bây giờ, anh chẳng biết tìm ai để biết tung tích của cô.
Sống đến năm 24 tuổi, lần đầu tiên anh mới thật sự cảm nhận—
Mọi chuyện khi rơi khỏi tầm kiểm soát, lại có thể đau đến thế.
Cô gái nhỏ từng theo sau anh năm này qua năm khác—
giờ đây thật sự…
không cần anh nữa rồi.
Hàn Dận ngồi trong xe, từ sáng đến tối.
Khi trên mặt đất sạch sẽ chỉ còn lại tàn thuốc vương vãi, cuối cùng anh cũng nhìn thấy Lâm Diễu trở về.
Anh định lao xuống.
Nhưng ngay giây tiếp theo—anh thấy cô kiễng chân, hôn lên má người đàn ông kia.
Anh chết lặng tại chỗ.
Nhìn hai người họ cùng nhau bước vào căn hộ, anh vẫn không nhúc nhích.
Nhưng lại như tự trừng phạt, tiếp tục ngồi dưới tầng chờ đợi.
Mãi đến tận 11 giờ đêm, thấy Giang Thành từ trong tòa nhà bước ra…
Hàn Dận mới ôm đầu đau nhức, đạp ga rời đi.
10
Lúc xuống xe, một cơn gió mang theo bụi cát bất ngờ ập tới khiến Giang Thành bị sạn bay vào mắt.
Tôi thấy cậu giơ tay định dụi, vội vàng lên tiếng ngăn:
“Đừng dụi! Lại đây, để chị thổi cho!”
Cậu ngoan ngoãn buông tay xuống.
Nhưng Giang Thành quá cao, tôi đứng thẳng người vẫn không với tới mắt cậu.
“Cúi xuống một chút đi!”
Phía trên vang lên một tiếng cười khẽ.
Chớp mắt sau, cậu cúi người vừa đủ để tôi thuận tiện… làm “bác sĩ dã chiến”.
Tôi nghiêng người về phía trước, nhẹ nhàng thổi vài cái.
Phát hiện cậu chớp mắt lia lịa, tôi không nhịn được mà lườm:
“Nhìn gì đấy? Không phối hợp thì chị dừng luôn đấy.”
Giang Thành lập tức thu lại ánh mắt, ngoan ngoãn nhìn đúng hướng.
Tôi lại thổi thêm vài lần, cậu nói:
“Được rồi.”
Tôi ngẩng đầu, thấy mắt cậu không còn đỏ nữa thì thở phào nhẹ nhõm.
—
Sau buổi cắm trại hôm đó, tâm trạng tôi tốt lên không ít.
Giang Thành bận rộn xoay quanh ba nơi: nhà tôi, bệnh viện (nơi bà cậu nằm điều trị), và trường đại học.
Chỉ trong vòng một tuần, cậu đã gầy hẳn đi thấy rõ.
“Nếu mệt quá thì nghỉ vài hôm đi.”
Tôi nói, định cho cậu xả hơi.
Nhưng cậu chỉ lắc đầu, đưa cho tôi hộp cà chua bi vừa rửa sạch:
“Ở cạnh chị, em không thấy mệt chút nào.”
Cậu nhìn tôi bằng đôi mắt đen láy sáng rực ấy—
Ánh nhìn khiến máu trong người tôi lập tức dồn hết lên mặt.
“Em… em không cần không gian riêng cho bản thân à?”
Tôi cúi gằm đầu, tìm cách che giấu sự bối rối.
Nhưng Giang Thành vốn luôn nghe lời, lần này lại như “nổi loạn”.
Cậu đưa tay nâng cằm tôi lên, ép tôi phải nhìn thẳng vào mình.
“Diễu Diễu, em đã thể hiện rõ ràng như thế rồi… chị thật sự không nhận ra sao?”
Ánh mắt cậu chạm vào tôi—
Là thứ ánh sáng mềm mại nhưng sâu thẳm, từng chút, từng chút một, truyền hơi ấm sang nơi lồng ngực tôi.
Tim tôi đập như trống.
Nhưng tôi—vẫn hèn nhát chạy trốn.
“Tự nhiên thấy buồn ngủ quá...”
Tôi lúng túng buông một cái ngáp chẳng mấy duyên dáng, quay người chạy trốn vào phòng ngủ, bỏ lại Giang Thành một mình giữa phòng khách.
Vừa đóng cửa lại, tôi lập tức ôm mặt.
Mặt nóng rực như sắp bốc khói.
“Lâm Diễu, xong rồi... mày dính chưởng rồi…”
“Mày… thật sự phải lòng cậu ấy rồi!”
11
Hôm sau, tôi vừa mong chờ được gặp Giang Thành, lại vừa cảm thấy hơi sợ.
Nhưng đợi rất lâu, vẫn không thấy cậu ấy xuất hiện.
Tôi mở điện thoại.
Lặng ngắt như tờ.
Không có cuộc gọi nhỡ.
Không một tin nhắn.