10.
Hách Mẫn rời đi bằng thang máy.
Không hiểu sao, dáng đi của anh ta trông hơi kỳ quặc, giống như bị mất kiểm soát vận động vậy — cứ lạch bạch như chim cánh cụt.
Tôi mở cửa, cẩn thận ôm chú chó bẩn thỉu bị bỏ quên ở góc tường vào nhà, quay sang mẹ nói:
“Con biết mà, kiểu gì anh ta cũng không mang chó về đâu.”
Chú chó tròn xoe đôi mắt đen láy nhìn tôi với mẹ một cái, rồi lại cuộn mình ngủ tiếp — lần này không còn run nữa.
Tôi và mẹ cùng nhau tắm rửa sạch sẽ cho chú chó.Không ngờ, sau lớp bụi bẩn đó là bộ lông trắng tinh như tuyết, nó giống hệt con Bông Tuyết ngày xưa của tôi.
Tôi đặt tên cho nó là “Tuyết Nhỏ”, hay “Bông Hai”.
Lúc đang tắm cho nó, mẹ tôi vẫn không ngừng mắng Hách Mẫn:
“Giả tạo! Lúc nào cũng đóng vai kẻ si tình. Còn con chó thì sao? Không mang về, mà cũng chẳng buồn chắc nó có sống nổi không! Nếu mẹ con mình không giữ lại, giờ chắc nó thành chó hoang rồi!”
Tôi chỉ cười.Chuyện này chẳng lạ gì.
Hách Mẫn từ trước đến nay vẫn thế.Ngoài mặt thì chu đáo không chê vào đâu được, nhưng người sáng suốt chỉ cần nhìn kỹ đã thấy rõ sự giả tạo và ích kỷ trong từng hành động.
Mấy hôm sau, anh ta không còn dội bom tin nhắn như trước nữa.
Nhưng…
Lại bắt đầu một màn mới.
Hách Mẫn đăng ký tài khoản trên nền tảng video ngắn, rồi phát tán một thông báo trên mọi mạng xã hội và cả vòng bạn bè:
“Tôi muốn tổ chức lại một buổi lễ cưới thật long trọng — để chuộc lại lỗi lầm với cô ấy.”
Mấy ngày gần đây, Hách Mẫn liên tục cập nhật quá trình chuẩn bị lễ cưới trên nền tảng video ngắn.
Từ cảnh họp bàn với công ty tổ chức sự kiện, đến chọn địa điểm tổ chức,từ đặt may váy cưới, đến trang trí sân khấu,thậm chí cả các tiết mục trong lễ cưới, anh ta đều quay thành clip đăng lên.
Mỗi một chi tiết… đều được gói gọn trong video đầy tình cảm và “chân thành”.
Chỉ trong vài ngày, tài khoản của anh ta đã thu hút hàng trăm nghìn người theo dõi.
Có những cư dân mạng biết chuyện trước đây thì chửi anh ta là kẻ giả tạo.Nhưng số ủng hộ… còn nhiều hơn gấp bội.
Thật lòng mà nói — nếu tôi không phải là người trực tiếp trải qua tất cả,có lẽ tôi cũng sẽ bị cái gọi là “chân thành” đó làm cho cảm động.
Chỉ tiếc là…
Tôi đã nhìn rõ con người thật của anh ta.Không sớm, nhưng may mắn là chưa muộn.
Nửa tháng sau, tôi lại nhận được cuộc gọi từ Hách Mẫn.
Sáng nay, anh ta mới đăng video trang trí địa điểm tổ chức lễ cưới.Gọi điện giờ này… khỏi cần đoán cũng biết để làm gì.
Tôi không bắt máy.
Anh ta không từ bỏ, còn bắt đầu livestream.
Trên màn hình, Hách Mẫn mặc vest vừa vặn, tóc chải bóng lộn,trước ngực gắn bông hoa chú rể, trên tay là bó hoa cưới được đặt riêng.Anh ta ngồi trong xe hoa, vừa lên sóng vừa thông báo rằng đang trên đường đến nhà tôi... đón cô dâu.
Tôi không nhịn được phì cười.
Hè này cả nhà tôi nghỉ phép.Hai ngày trước, ba mẹ và tôi… đã xuất ngoại du lịch rồi.
Cho nên…
Chuyến đi rình rang đó,anh ta chỉ có thể đến —và…không bao giờ có cô dâu chờ sẵn.
Bởi vì chính mấy tháng trước, là anh ta đã tự tay đẩy cô dâu của mình ra đầu sóng ngọn gió.
Quả nhiên —sau khi gõ cửa rất lâu không có ai trả lời, Hách Mẫn bắt đầu lộ vẻ hoảng loạn.
Anh ta kéo lấy một người hàng xóm để hỏi thăm:
“Gia đình cô Giang ra nước ngoài du lịch cách đây hai hôm rồi mà?Cậu là con rể, sao không đi cùng?”
Người hàng xóm nói xong còn liếc anh ta với ánh mắt kỳ lạ.
Sắc mặt Hách Mẫn tái nhợt hẳn.
Cuối cùng, anh ta ngồi bệt xuống trước cửa nhà tôi, thất thần.
Trong livestream, dòng bình luận bay đầy màn hình, người mắng, người cười, người thương cảm... đủ cả.
Nhưng Hách Mẫn chẳng còn tâm trí để đọc lấy một câu.
Tôi suy nghĩ một lát, đăng ký một tài khoản video ngắn, gửi lời yêu cầu kết nối trực tiếp với buổi phát sóng của anh ta.
Ngay khi thấy yêu cầu hiển thị, Hách Mẫn bật dậy, ánh mắt như được nhóm lại ánh lửa hy vọng.
“Ninh Ninh!”
Tôi mỉm cười, nhẹ giọng đáp:
“Hách Mẫn.”
“Ninh Ninh, em quay về đi được không?Hôm nay mình cưới lại lần nữa, nếu em còn giận, anh cầu hôn em lại từ đầu cũng được…Chỉ cần em quay về!Em không thể bỏ mặc anh một mình thế này!”
Tôi bật cười thành tiếng.
“Không thể để anh một mình”?
Tôi nghiêng đầu, cong môi hỏi:
“Hách Mẫn, Tây Tạng có vui không?”
Anh ta bắt đầu khóc.
“Hồi đó…Anh cũng đã để tôi một mình đứng trên lễ đường.Giờ thì, anh cảm nhận được cảm giác đó chưa?”
“Ninh Ninh… Ninh Ninh…” — anh ta gọi tên tôi liên tục, nghẹn ngào, đứt quãng.
Bỗng dưng —anh ta ôm đầu, ngã vật ra đất, bắt đầu co giật.
Miệng anh ta thậm chí còn sùi bọt trắng.
Khung livestream lập tức náo loạn.Dòng bình luận vỡ tung, ai cũng hốt hoảng vì tình trạng của anh ta.
Ngay cả tôi cũng sững sờ trong chốc lát.
Tuy không còn tình cảm, nhưng…đừng xảy ra chuyện gì ở ngay cửa nhà tôi chứ!