1
Lúc tôi rời khỏi đồn cảnh sát thì trời đã hoàn toàn sụp tối.
Ngày Lục Nghiễn đính hôn, tôi mất bình tĩnh, rẽ cua gấp rồi bị xảy ra tai nạn. Đối phương cố tình dây dưa, khiến sự việc kéo dài tới tận lúc này mới xong.
Điện thoại của Lục Nghiễn vẫn không thể gọi được. Trên mạng xã hội đầy ảnh hắn chụp cùng vị hôn thê. Từng tấm ảnh, từng khoảnh khắc, như từng nhát dao đâm vào mắt tôi.
Tôi giận đến phát điên, uất ức và phẫn nộ suốt một ngày như muốn bùng nổ. Tôi bắt taxi đến thẳng nhà hắn ta.
Cửa chỉ khép hờ, bên trong vọng ra tiếng ồn ào. Lục Nghiễn thỉnh thoảng đưa bạn bè về nhà uống rượu hay xem đá bóng.
Tôi không định nghe lén. Nhưng khi họ nhắc đến tên tôi, tôi đã khựng lại.
“Thật ra bọn tôi cứ tưởng cậu sẽ đến với Tô Nhiễm. Cô ấy là thanh mai trúc mã với cậu, vừa xinh đẹp vừa quyến rũ, nhưng tính cách không dễ chịu cho lắm.” – Giang Viễn tiếc nuối nói.
“Cô ấy bị chiều hư rồi, mấy năm nay cứ làm loạn suốt, chẳng biết mệt.” Lục Nghiễn ngồi trên sofa, cúi đầu nhìn đồng hồ, đôi mày khôi ngô thoáng nét bực bội.
Tính ra thì, giờ này cô ấy cũng nên đến rồi chứ. Chắc chắn sẽ lại khóc lóc làm ầm lên. Nghĩ đến thôi cũng thấy đau đầu.
“Lạ thật đấy, cậu đính hôn với Lạc Lạc rồi, mà cả ngày nay không thấy Tô Nhiễm xuất hiện nhỉ. Cô ấy đi đâu rồi?” – Giang Viễn lại hỏi.
Lục Nghiễn cười khẽ: “Sợ cô ấy đến quậy phá, nên để cô ấy ở đồn cảnh sát uống trà cả ngày. Chờ cô ấy đến nơi thì mọi chuyện cũng đã xong xuôi cả rồi.”
“Chiêu này đỉnh thật, đúng là có mỗi anh Nghiễn mới trị được Tô Nhiễm thôi.” – Hứa Chu không ngừng tán thưởng.
“A Nghiễn, cậu có từng nghĩ đến chuyện nếu cậu đính hôn với Lạc Lạc, mà Tô Nhiễm thật sự đau lòng rồi bỏ đi thì sao?” – Giang Viễn hỏi.
Trong đầu Lục Nghiễn hiện lên gương mặt ấy đẫm nước mắt, tim chợt nhói lên. Ngay sau đó, hắn lạnh lùng hừ nhẹ một tiếng, ra vẻ chẳng mấy bận tâm: “Cầu còn không được.”
Cầu còn không được. Đó là tất cả những gì tôi nhận được sau 7 năm ở bên hắn.
Tôi thu tay về, xoay người rời đi.
Đầu đông, thời tiết vẫn chưa lạnh hẳn. Vậy mà tôi lại thấy bản thân lạnh đến tận xương tuỷ.
Tôi và Lục Nghiễn lăn lộn bên nhau bao năm, từng cãi vã, giận hờn cũng có. Nhưng cuối cùng người ở lại bên hắn vẫn chỉ là tôi. Tôi cứ ngỡ rằng chúng tôi sẽ đi đến cuối cùng.
Vậy mà hắn lại vì muốn đính hôn với người khác mà bày mưu khiến tôi bị bắt vào đồn cảnh sát.
Tôi đã phải thấp hèn đến mức nào để khiến hắn có thể dẫm đạp lên bản thân hết lần này đến lần khác như vậy?
Trời bắt đầu đổ mưa. Dự báo thời tiết nói nửa đêm sẽ trở lạnh, khả năng sẽ có tuyết. Tuyết ở Hải Thành này, một khi rơi xuống là kéo dài mãi không dứt.
Trước đây tôi ghét nhất là mùa đông. Lục Nghiễn sẽ mở áo khoác ra, bao trọn cả người tôi trong đó. Trong xe hắn lúc nào cũng có một chiếc chăn lông dành riêng cho tôi.
Nhưng giờ nhìn lại, những khoảnh khắc hạnh phúc tưởng chừng như vĩnh cửu ấy, rốt cuộc cuộc tình này vẫn phải đi đến đoạn kết.
Mưa nặng hạt hơn, tóc mái bết lại dính chặt vào trán. Bước chân tôi cũng bắt đầu loạng choạng.
Tôi lắc đầu, cười khổ. Cuộc sống sao lại thành ra thế này?
Bỗng chốc chẳng còn tâm trí như xưa. Cảm thấy những tranh cãi về yêu hay không yêu, chẳng khác gì một trò cười.
Siết chặt chiếc áo khoác ướt sũng, một ý nghĩ bỗng nảy sinh trong đầu.
Tôi phải đến một nơi thật ấm áp. Nơi đó sẽ không có mùa đông, không có tuyết rơi.
Và cũng không có Lục Nghiễn.
2
Tôi xoá sạch mọi liên lạc với Lục Nghiễn, kể cả những người bạn của hắn.
Một số lạ gửi tin nhắn đến, là từ Diêu Lạc Lạc – vị hôn thê của Lục Nghiễn.
[Anh Lục đã đính hôn với tôi rồi, cô có biết anh ấy cưng chiều tôi đến mức nào không? Tốt nhất là cô nên biết điều một chút, tự giữ lấy thể diện cho bản thân đi.]
[Trước đây A Nghiễn ghét cô nhất, mỗi lần gặp cô xong đều sẽ tặng tôi một món quà để bù đắp. Những gì cô có thì tôi cũng có. Những gì cô không có thì tôi có.]
[Đừng làm phiền anh ấy nữa. Nếu không, tôi sẽ nói cho mọi người biết chuyện cô quyến rũ vị hôn phu của tôi.]
Diêu Lạc Lạc là trợ lý nhỏ hay mắc lỗi ở bên cạnh Lục Nghiễn. Mảnh mai yếu ớt, chỉ cần nói nặng một câu là mắt hoe đỏ như mèo con.
Một khía cạnh khác này, kiêu ngạo đến thế, liệu Lục Nghiễn có biết không?
Cô ta đã ngấm ngầm gây khó dễ cho tôi không ít lần. Từng hắt rượu vào chiếc váy cao cấp của tôi, cố tình làm đứt sợi dây chuyền kim cương tôi đeo.
Lúc ấy, tôi đã nghĩ cô ta là loại trà xanh tâm cơ, vậy mà Lục Nghiễn lại nâng niu hết mực. Tôi chỉ cần cao giọng một chút thôi, Lục Nghiễn liền lập tức ra mặt bảo vệ cô ta.
Thật tiếc cho những bộ váy áo và trang sức của tôi.
Tôi từng làm lớn chuyện, nhưng Lục Nghiễn chỉ thản nhiên nói: “Những thứ đó em có cả đống. Cô ấy chỉ là một cô bé mới ra xã hội, em đừng làm khó Lạc Lạc nữa.”
Dù nhiều đến đâu cũng là của tôi, người khác làm hỏng thì phải đền.