4
Văn Thiệu có vài người anh em thân thiết từ nhỏ cùng lớn lên.
Thẩm Phong là một trong số đó.
Chỉ có điều, dạo gần đây hai người cãi nhau to, một đêm trở mặt thành thù.
Vì Thẩm Phong dùng chính tài khoản thật nên Văn Thiệu lập tức nhận ra:
【Đồ ngu, mày mới nhỏ! Cả nhà mày nhỏ!】
Thẩm Phong cười nhạt:
【Thế mà chịu không nổi rồi à? Xin lỗi nhé, bố mày 23cm, vụt một phát chết mày luôn.】
【Có bạn gái ngon thế mà không biết trân trọng, đến lúc bị giật mất thì đừng khóc.】
【Nếu muốn khóc thì nhớ khóc to vào!】
Lần này Văn Thiệu không cãi nữa, xóa bình luận rồi chặn thẳng tay.
Tôi hừ lạnh một tiếng.
Đồ gà mờ.
Lúc ấy, “ting” - điện thoại lại nhận được tin nhắn lạ:
【Đừng vì người không xứng đáng mà làm tổn thương chính mình, vì họ không xứng đáng.】
Lại là số đó...
Vì trùng hợp đến kỳ lạ, tôi chợt nảy ra suy nghĩ - người gửi tin nhắn này, có khi nào là Thẩm Phong?
Nhưng chỉ trong chớp mắt, tôi đã gạt bỏ ý nghĩ đó.
Thẩm Phong trước giờ có nói với tôi được mấy câu đâu, mỗi lần gặp mặt đều lạnh như băng.
Sao có thể gửi cho tôi những tin nhắn mang hàm ý mập mờ thế này?
Nhưng nếu không phải anh ta, thì còn ai vào đây?
Dưới sự thúc đẩy của tò mò, tôi quyết định hỏi cho rõ:
【Xin hỏi bạn là ai?】
Bên kia im lặng hồi lâu không trả lời.
Tôi cắn môi, nhắn tiếp:
【Không trả lời thì tôi chặn nhé.】
【Đừng!】
【Đừng chặn tôi.】
【Xin hãy tin tôi, tôi không có ác ý.】
【Tôi... tôi là Thẩm Phong.】
Tôi bật người ngồi dậy ngay lập tức.
Cùng lúc đó, trong đầu chợt hiện lên một gương mặt đẹp đến mức không tưởng…
5
Có lẽ sợ bị tôi chặn, Thẩm Phong liền gọi thẳng điện thoại tới.
Tôi do dự hai giây, rồi vẫn nhấn nút nghe:
“Alo.”
Một hơi thở khẽ vang lên từ đầu dây bên kia.
Giọng trầm thấp, trong trẻo vang lên qua loa:
“Xin lỗi, gọi cậu trễ thế này.”
Tôi không đáp, chỉ hỏi thẳng:
“Còn gì muốn nói nữa không?”
“Có!”
Anh ngập ngừng một lát, như thể lấy hết can đảm:
“Triệu Thanh Viên, cậu chia tay Văn Thiệu đi.”
“Hắn hoàn toàn không xứng với cậu. Cậu không biết đâu, hắn...”
“Tôi biết.” Tôi không muốn nghe Thẩm Phong nhắc lại đống chuyện ngu ngốc của Văn Thiệu nữa, liền cắt lời, “Tôi biết rồi.”
Thẩm Phong hơi khựng lại:
“Vậy... cậu ổn chứ?”
Tôi “ừ” một tiếng:
“Tôi không sao.”
Tức giận thì có, nhưng đau lòng thì không.
Tôi quen Văn Thiệu, đơn thuần là vì mê trai đẹp.
Hẹn hò hơn nửa năm, ngoài ôm ôm hôn hôn thì chẳng tiến triển gì.
Nói thật, tôi bắt đầu thấy chán rồi.
Thẩm Phong không biết trong đầu tôi đang nghĩ gì, nghe vậy như trút được gánh nặng:
“Vậy là tốt rồi.”
“Văn Thiệu đúng là thằng ngu, tránh càng xa càng tốt.”
“Còn mấy bình luận kia, cậu cũng đừng để tâm. Tôi đã nhờ người xử lý rồi.”
Tôi lặng lẽ lắng nghe, trầm ngâm suy nghĩ.
Thẩm Phong tưởng tín hiệu có vấn đề:
“Alo? Sao không nói gì nữa? Bây giờ nghe được không?”
Tôi vẫn im lặng.
Từ nãy đến giờ, tôi cứ nghĩ mãi… Thẩm Phong nói nhiều thật.
Trong ấn tượng của tôi, anh là kiểu nam thần lạnh lùng, lời ít ý nhiều.
Đặc biệt là với tôi, lần nào gặp cũng mặt lạnh như tiền.
Tôi cứ tưởng anh ghét tôi.
Nói trắng ra là, tôi nghĩ anh chán ghét tôi cơ.
Nhưng bây giờ xem ra...
Hình như... không hẳn vậy?
6
“Cậu... ngủ rồi à?”
Giọng nói trầm ấm vang bên tai.
Tôi bừng tỉnh, đáp lại:
“Chưa, tôi đang nghĩ... có nên chia tay Văn Thiệu không.”
Tôi cố tình thử phản ứng của anh.
Thẩm Phong im lặng một giây, sau đó nói bằng giọng như bị ấm ức:
“Hắn đối xử với cậu như thế mà cậu còn định tiếp tục à?”
Tôi nhướng mày, giả vờ tiếc nuối:
“Văn Thiệu đúng là chẳng ra sao, nhưng mà... hắn đẹp trai lắm. Tôi vẫn chưa ngắm đủ, giờ mà chia tay thì có hơi tiếc...”
“Tôi cũng đâu kém gì hắn!”
Thẩm Phong gần như buột miệng:
“Cậu... cậu có muốn cân nhắc tôi không?”
Chưa kịp để tôi phản ứng, anh đã vội vàng bổ sung:
“Tôi cao hơn hắn, đẹp trai hơn hắn, còn giàu hơn hắn.”
“Quan trọng nhất là... tôi thật lòng với cậu.”
Sắc mặt tôi không chút dao động.
Thật lòng hay không, anh đâu có moi tim ra cho tôi kiểm tra, ai biết được.
Nhưng chuyện anh nói mình cao hơn, đẹp trai hơn và giàu hơn Văn Thiệu... thì đúng thật.
Chỉ là, tôi đâu có muốn nghe mấy điều ai cũng biết.
“Tôi không muốn nghe mấy cái rõ rành rành, nói thử cái gì người ta không biết ấy.”
Ánh mắt tôi khẽ lóe sáng, dụ dỗ một cách dịu dàng:
“Nghĩ kỹ đi, Văn Thiệu còn thua kém anh ở điểm nào nữa?”
Thẩm Phong nghiêm túc suy nghĩ.
Chẳng bao lâu, anh bắt đầu kể:
“Tôi không sợ ma, dám một mình vào nhà ma.”
“Tôi không hút thuốc, răng vừa trắng vừa đều.”