Cơ mà, tôi chẳng định đôi co làm gì nữa.Máy bay riêng của tôi sắp hạ cánh rồi.Nên tôi chỉ hờ hững đáp:
“Tôi báo cảnh sát rồi, chờ họ đến xử lý.”
“Gì cơ?” – Sắc mặt hắn tái xanh, trừng mắt nhìn tôi như thể tôi là người gây họa.“Chỉ là chuyện nhỏ xíu, cần gì phải làm lớn chuyện như vậy? Làm dâu nhà họ Chu, em không thể rộng lượng hơn sao?”
Tôi cười nhạt, cắt lời hắn:
“Lạ thật đấy. Người đột nhập thì anh không mắng, lại quay sang trách người báo cảnh sát là tôi?”
“Không có chứng cứ…” – Hắn nói nửa chừng, tự biết lỡ lời, đành lấp liếm:“Anh chỉ nghĩ, hôm nay là ngày cưới… đừng làm loạn.”
Bạn thân tôi giận quá, không nhịn nổi nữa:
“Ồ? Biết hôm nay là lễ cưới à? Nãy giờ tôi còn tưởng cô trộm kia mới là cô dâu của anh đó!”
Tôi khẽ cong môi, nói nhàn nhạt:
“Thôi kệ, thả cô ta đi.”
Người phụ nữ đang quỳ cúi gằm mặt, nghiến chặt răng, rồi quay đầu bỏ đi, không cam lòng chút nào.
Chu Minh Hàn định đuổi theo, nhưng cuối cùng vẫn kìm lại.
Hắn muốn nói gì đó, môi mấp máy vài lần, những lời trách mắng cũng chỉ đành nuốt xuống.
“Tư Vy… hôm nay là một ngày quan trọng, anh mong em biết suy nghĩ cho đại cục, đừng trẻ con quá…”
“Biến đi! Anh còn mặt mũi nào mà dạy dỗ ai hả? Anh nghĩ mình còn thể diện sao?”
Bạn thân tôi cuối cùng cũng không nhịn nổi, sập cửa cái rầm ngay trước mặt Chu Minh Hàn.
Lúc biết hắn định bỏ trốn khỏi hôn lễ, cô ấy giận đến mức định xách dao đi chém người.Tôi phải giữ lại, chỉ nói đúng một câu:
“Ngồi yên xem kịch là đủ.”
Bằng không, với cái tính “bốc hỏa trong 3 giây” của bạn thân tôi, thì giờ này Chu Minh Hàn không đứng ở lễ đường nữa, mà đang nằm ở ICU.
Hai đứa tôi ngồi trước màn hình, theo dõi camera giám sát từ phòng điều khiển.
Thấy Chu Minh Hàn đuổi kịp Lý Nhiễm, tay còn chưa chạm vào cô ta thì đã ăn ngay một bạt tai.
Cô ta tức tưởi, vừa khóc vừa đấm vào ngực hắn:
“Minh Hàn ca! Anh phải báo thù cho em!”
Chu Minh Hàn mắt đỏ hoe, giọng dịu như nước đường:
“Anh xin lỗi. Anh nhất định sẽ bắt họ phải trả giá!”
Tôi và bạn thân chỉ liếc nhau, cùng cười nhẹ một cái.
Cứ chờ đi.Màn kịch hay… mới chỉ bắt đầu.
🎤 Lễ cưới chính thức bắt đầu.
MC trang trọng mời Chu Minh Hàn bước lên sân khấu.
Thế nhưng, còn chưa kịp nói gì, Lý Nhiễm đã tự động xuất hiện, giật lấy micro.
Chỉ một tích tắc sau đó —Chu Minh Hàn đã nắm lấy tay cô ta.
Hai người nhìn nhau đắm đuối, ánh mắt như muốn tan chảy, ngọt đến phát ngấy.
Khách mời bên dưới bắt đầu xì xào.Không khí có gì đó… rất sai.Nhưng người nào cũng háo hức hóng biến, đồng loạt ngẩng đầu xem tiếp.
Chu Minh Hàn siết chặt tay Lý Nhiễm, giọng lắp bắp mà kiên quyết:
“Xin lỗi mọi người… buổi lễ hôm nay… không thể tiếp tục.”
“Người bên cạnh tôi lúc này — mới là người tôi yêu thật lòng. Tôi chỉ muốn ở bên cô ấy!”
Lý Nhiễm nghiêng đầu nhìn hắn, dịu dàng cất tiếng:
“Minh Hàn ca… anh có dám đi cùng em không?”
Hắn nhìn cô ta đầy quả quyết, như tuyên thệ giữa thiên hạ:
“Anh dám!”
Lý Nhiễm cười đắc ý, ngẩng đầu khiêu khích về phía cánh cửa đang đóng chặt đối diện:
“Chị Tư Vy, xin lỗi nhé — người đàn ông của chị, giờ là của em rồi!”
Chu Minh Hàn nhìn người yêu vì mình mà dám đứng giữa sân khấu chịu trận, sợ cô ta chịu thiệt, lập tức xông lên “bảo vệ tình yêu”:
“Tư Vy, anh không yêu em. Buông tay đi!”