10.
Sắc mặt của cha ta xanh xám, thân hình lảo đảo, nhưng ánh mắt lại sáng quắc đầy dữ tợn.
“Độc phụ đâu! Mau đưa nàng lên đây gặp ta!”
Khi Lưu di nương bị áp giải tới, bộ dạng vô cùng thảm hại, hoàn toàn mất đi vẻ diễm lệ ngày thường.Nhìn thấy cha ta đang ngồi trên cao, bà ta lảo đảo lao tới, quỳ sụp xuống:
“Lão gia! Thiếp thật sự không cố ý! Là có kẻ hãm hại, lừa gạt thiếp! Thiếp không hề biết loại cao đó là độc vật!”
“Chát ——”
Một cái tát mạnh giáng xuống mặt bà ta, khiến khóe miệng bật máu, cả người ngã nhào xuống đất.
“Tiện nhân! Ngươi nghĩ ta không biết gì sao?” Cha ta giận đến mức hai mắt trợn ngược, nghiến răng gằn từng chữ:“Ngươi cấu kết với tên tiểu quan ở Túy Xuân Phong, âm mưu hại ta để chiếm đoạt gia sản. Những tháng qua, ta đã cho người theo dõi ngươi. Ngươi thật sự nghĩ ta là một lão già hồ đồ hay sao?”
“Tiểu quan nào… Thiếp…” Lưu di nương hoàn toàn sững sờ, lắp bắp:“Làm gì có chuyện như vậy!”
“Lão gia, xin hãy tin thiếp! Thiếp chưa bao giờ làm chuyện có lỗi với ngài!”
Ta bước tới, khẽ an ủi:“Cha, Lưu di nương hẳn là đã biết sai rồi. Dẫu sao bà ấy cũng chỉ vì một phút hồ đồ mà làm ra chuyện như vậy…”
“Là ngươi!” Lưu di nương đột nhiên trợn mắt nhìn ta, hét lên:“Là ngươi giở trò sau lưng!”
“Lưu di nương, ngài nói vậy là có ý gì?” Ta giả vờ hoảng sợ, ánh mắt vô tội nhìn bà ta.“Việc này liên quan gì đến con đâu? Di nương mau nhận sai với cha, cắt đứt quan hệ với tên tiểu quan đó, đừng để chuyện này đi xa hơn.”
“Câm miệng!”
Lưu di nương vùng dậy, lao tới bóp cổ ta, ép ta vào cây cột phía sau.
“Ngươi đừng ở đây mà bôi nhọ ta!”
Ta bị ép chặt, mặt đỏ bừng, hai tay ra sức vùng vẫy.
Cha ta giận dữ, rút thanh kiếm treo trên tường, đâm thẳng vào người bà ta:“Ngươi là đồ tiện nhân!”
Lưu di nương trừng lớn mắt, đôi tay từ từ buông lỏng.Bà ta ngã xuống trước mặt ta, máu chảy loang lổ, sinh mạng cũng theo đó mà dập tắt.
Cha thở hổn hển, loạng choạng lùi về sau, ngã phịch xuống ghế.
Đúng lúc đó, quan sai Thuận Thiên Phủ nghe tiếng chạy vào, chứng kiến cảnh tượng mà ai nấy đều sững sờ.
Chưa kịp nói gì, cha ta đột nhiên đưa tay lên cổ, mặt đỏ bừng như không thở được.
Quan sai hoảng hốt hét lên:“Mau gọi thái y! Thái y đâu rồi?!”
Hóa ra việc cha ta tỉnh lại chỉ là hiện tượng “hồi quang phản chiếu”.Chưa qua vài canh giờ, ông lại rơi vào trạng thái hôn mê như trước.
Thái y buồn bã căn dặn trước khi rời đi:“Thẩm tiểu thư, hãy giữ gìn sức khỏe. Hiện tại Thẩm phủ còn phải dựa vào tiểu thư chèo chống.”
Đối diện với ánh mắt đầy thương cảm của ông ta, ta nhẹ nhàng lau đi giọt nước nơi khóe mắt:“Đa tạ đại nhân.”
Thái y lại nói:“Về sau, sức khỏe của Thẩm đại nhân… mong tiểu thư để tâm nhiều hơn.”
“Đương nhiên rồi. Đại nhân đi thong thả.”
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, phủ Thượng Thư rơi vào cảnh đảo lộn hoàn toàn.
Ta bước trên hành lang vắng lặng, đám nha hoàn, tiểu tư trông thấy ta đều rụt rè tránh né.
Ta bật cười:“Sao phải trốn? Ta đâu phải rắn rết, sao có thể ăn thịt các ngươi?”
Bọn chúng chỉ cúi đầu, không ai dám ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt ta.
Ta chậm rãi tiến về viện của cha, đẩy cửa bước vào.
Dáng người cha thực ra rất cao lớn, dù đã ngoài bốn mươi nhưng vẫn chưa có sợi tóc bạc nào.Chỉ là, sắc mặt ông lúc này xám ngoét, cả người toát ra hơi thở của tử khí.
Ta nắm lấy tay ông, khẽ bóp nhẹ những ngón tay lạnh lẽo:“Cha à, chức vị Thượng thư của cha e rằng cũng không giữ được nữa rồi.”
“Bây giờ, cha đã thành một kẻ sống không bằng chết, mọi sinh hoạt đều phải dựa vào chiếc giường nhỏ này. Thứ mà cha luôn xem trọng nhất – thể diện – giờ cũng chẳng còn.
“Hiện tại, cả kinh thành đều đang bàn tán về cha. Họ nói phu nhân của cha tư thông với kẻ khác, nói cha chẳng phải nam nhân, đến vợ mình cũng không quản nổi.
“Cha nói xem, có đáng thương không chứ?”
Ta buông tay ông ra, lấy khăn tay cẩn thận lau từng ngón tay của mình.
“Yên tâm đi. Số gia sản mà cha tích lũy cả đời, ta nhất định sẽ sử dụng một cách thật tốt.”
11.
Ngày Nguyên Thượng thư bộ Hộ từ quan rời kinh, chẳng có bao nhiêu người đến tiễn.
Nhưng lại có một người mà ta không ngờ tới cưỡi ngựa đến.Là Văn Yến Thanh.
Ta ngạc nhiên nhìn hắn, không thể ngăn mình nhớ lại lần gặp hắn vào đêm đó.
“Ta là đại tiểu thư Thẩm phủ, tên là Thẩm Hồng Anh. Văn Yến Thanh, chúng ta từng chơi với nhau lúc nhỏ, ngài không nhận ra ta sao?”
Khi đó, ánh mắt Văn Yến Thanh vẫn điềm tĩnh như nước.Hắn nói:“Ngươi không phải Thẩm Hồng Anh.”
Chuyện mà ngay cả người thân máu mủ cũng không phát hiện ra, hắn lại nhận ra ngay.
Ta tò mò hỏi:“Ngài nhìn ra bằng cách nào?”
Hắn chỉ vào cánh tay ta:“Vết bớt của ngươi.”
Đại tiểu thư Thẩm phủ sinh ra đã có một vết bớt hình hoa mai trên cánh tay. Ta đã chịu không ít đau đớn để tái hiện nó một cách hoàn hảo.
“Vết bớt này không giống sao?”
“Giống.” Hắn chăm chú nhìn vào cổ tay ta, ánh mắt trầm xuống.“Gần như giống hệt.”
“Nhưng, bên cạnh vết bớt của Hồng Anh còn có một vết sẹo. Ngươi thì không.”
Ta khựng lại, thoáng sững sờ.
Hắn cười nhạt, giọng nói cuối cùng cũng mang chút xúc cảm:“Đó là vết cắn ta để lại khi còn nhỏ, lúc nghịch ngợm không biết gì. Hồng Anh vì sợ ta bị người lớn trách phạt, đã giấu đi, tự mình xử lý vết thương ấy.“Sau này, nó để lại một vết sẹo.”
Hắn nhìn thẳng vào ta, giọng hỏi run nhẹ:“Vậy Hồng Anh thật sự… ở đâu?”
“Chết rồi.” Ta đáp, “Chết khi mới mười tuổi.”
Ta quen nàng khi bị bán vào Hồng Túy Các.Chúng ta cùng bị đưa vào một đợt, nhưng hoàn cảnh lại hoàn toàn khác biệt.
Nàng xinh đẹp, da dẻ trắng nõn, vừa nhìn đã biết là tiểu thư được nuôi dưỡng cẩn thận.Còn ta, đầu bù tóc rối, da dẻ thô ráp, là đứa quen làm việc nặng ở nhà. Gia đình ta vì gom tiền cho em trai đi học đã bán ta đến Hồng Túy Các.
Thẩm Hồng Anh thì khác.Nàng ngây ngô, chẳng có tâm cơ gì. Rõ ràng sợ đến phát khóc, nhưng vẫn cố gắng an ủi những đứa nhỏ hơn:“Không sao đâu, đừng sợ. Cha ta sẽ đến tìm ta, khi ấy chúng ta sẽ cùng ra ngoài.”
Nàng lấy chiếc bánh ngọt tinh xảo trong túi ra, chia cho mọi người.Ta cũng được một miếng.
Nhìn nàng, ta chỉ thấy buồn cười.Những tiểu thư xuất thân từ nhà giàu thật sự ngốc nghếch.
Ta từng nghe người quản sự nói chuyện với người đã bán nàng vào đây.Nàng không bị bắt cóc.Nàng, cũng như chúng ta, là bị gia đình bán đi.
Nàng chẳng khác gì chúng ta.