16
Sau khi Nghiêm Kính Chi rời đi, Lâm Tịch vẫn đứng nguyên tại chỗ mà không hề nhúc nhích.
“Nàng vẫn ổn chứ?”
Ta khẽ chớp mắt, cố nén nước mắt không để rơi xuống. Khi quay người lại, trên gương mặt đã là một mảnh tươi cười.
“Dạo gần đây may nhờ tướng quân tương trợ, hôm nay chẳng hay có thể nể mặt, cùng ta uống một chén?”
Lâm Tịch khẽ cười, gương mặt vốn đã anh tuấn, giờ đây dưới ánh trăng càng thêm rạng rỡ.
Ta sai người bày rượu và thức ăn đầy một bàn trong sân.
Ánh nguyệt trong như tơ lụa.
Mọi thứ dường như đều khéo léo vừa vặn.
Ta lén rắc hết “Tương Tư Hồng” giấu nơi đầu ngón tay vào bình rượu.
Đó là một loại mê dược từ Tây Vực truyền tới, dược tính không mạnh, chỉ khiến đôi bên vốn có tình cảm càng dễ động tâm, lại vô cùng khó phát giác.
Ta rót rượu cho cả hai, tự mình nâng chén uống cạn trước.
“Loại rượu này đã được cất giữ mười tám năm, hôm nay tướng quân nhất định phải uống nhiều một chút.”
Ta không hề dối gạt.
Đây chính là nữ nhi hồng mà phụ mẫu đã vì ta mà chôn dưới đất khi ta chào đời.
Hôm nay mở vò, cũng coi như hợp lẽ.
Vài chén trôi qua, ánh mắt Lâm Tịch đã có phần mơ màng.
Y dùng một tay chống trán, vài lọn tóc đen rũ xuống bên gò má, càng khiến vẻ đẹp thêm như ngọc, môi mỏng đỏ ửng.
Ta bất giác nuốt một ngụm nước bọt, đầu ngón tay trong tay áo siết chặt.
“Tướng quân?”
Ta dò xét mà khẽ gọi một tiếng.
Y nhẹ nhàng đáp một tiếng “Ừm”, giọng nói khàn khàn mang theo vài phần say. Nhưng vẫn cố gượng không để ngã xuống.
Ta cắn môi, dứt khoát lại rót thêm một chén nữa, đưa tận tay, chạm đến môi hắn, khiến hắn khó lòng khước từ.
“Tướng quân, thêm một chén nữa nhé?”
Y đột nhiên bật cười khẽ, uống cạn rượu từ tay ta rồi bất ngờ đưa tay lên khẽ khóa lấy cổ tay ta.
Lực đạo không mạnh nhưng đủ khiến ta không thể rút lui.
“Tô cô nương…”
Y khẽ nghiêng người, hơi thở mang theo mùi rượu ấm nóng lướt qua vành tai ta.
“Nàng chắc chắn muốn như vậy sao?”
17
Tim ta khẽ run nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ không hay biết:
“Tướng quân say rồi ư? Để ta đỡ ngươi vào nghỉ.”
Nhịp tim ta đập như sấm nhưng ta vẫn cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh.
Đầu ngón tay khẽ chạm lên vạt áo y nhưng không kìm được mà khẽ run.
Khoảnh khắc tiếp theo, y bất ngờ vòng tay ôm lấy eo ta, ép ta tựa sát vào mép bàn: “Tô cô nương có biết mình đang làm gì không?”
Ta ngửa đầu nhìn y, mặt đã đỏ bừng như tôm luộc.
Trong cơn hoảng hốt, chỉ cảm thấy người từng chinh chiến sa trường quả nhiên luôn giữ cảnh giác cao độ.
Nhưng nếu hắn đã biết trong rượu có thuốc, cớ sao vẫn liên tục uống?
Ta biết mình đã bị vạch trần nên cũng dứt khoát thừa nhận: “Biết… Biết chứ.”
“Vì sao?”
Y ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt như chứa đựng sự khó hiểu.
Ta run run đưa tay chạm lên gương mặt y, khẽ khàng nói: “Bởi vì… Ta muốn có hài tử với Lâm tướng quân.”
Y sững người, thoáng chốc mặt cũng đỏ ửng lên.
“Nếu là như vậy, đâu cần dùng đến rượu. Nhưng nàng… Nàng không nên chọn lúc này… Chờ sau khi chúng ta thành thân, nàng muốn bao nhiêu hài tử, ta đều cho.”
Sống mũi ta cay cay, chủ động ngẩng đầu, in một nụ hôn lên đôi môi mềm mại của hắn.
“Nhưng tướng quân, ta cũng đã uống rượu. Không có võ nghệ hộ thân, chàng có thể… Cứu lấy ta không?”
Lâm Tịch khựng lại, khẽ đẩy ta ra một chút.
“Nàng đợi ta, ta đi mời lang trung.”
Ta bĩu môi, chủ động buông tay khỏi cổ y: “Vậy cũng được thôi. Nhưng nếu lúc chàng không có mặt, ta lỡ nhận nhầm người khác thành tướng quân thì phải làm sao đây…”
Lâm Tịch mím môi, bỗng cúi người bế bổng ta lên. Yết hầu khẽ chuyển động, giọng trầm khàn vang lên: “Nếu đã vậy… Ngày mai A Đường tỉnh dậy, nàng đừng khóc là được.”
18
Có một số chuyện, chỉ cần vượt qua bước đầu tiên thì những điều sau đó sẽ trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.
Sau đêm hôm ấy, Lâm Tịch như kẻ đã nếm qua mùi vị, từ đó đêm nào cũng cùng ta kề vai mà ngủ.
Y thích quấn tóc chúng ta vào nhau rồi đắm đuối nhìn ta, ánh mắt tràn đầy si mê: “Thật không ngờ, cô nương năm ấy đứng dưới tiền trang không rơi lấy một giọt nước mắt, nay lại bị ta làm khóc mỗi đêm.”
Ta trừng mắt liếc y một cái nhưng trong lòng cũng đầy nghi ngờ: “Hóa ra khi ấy chàng cũng có mặt?”
Y đưa tay gãi mũi, lúng túng nói: “Bạc chuộc thân của nàng là do ta bỏ ra. Chỉ là khi đó gấp rút lên đường đến Mạc Bắc, lại không có ý định vì ân mà nhận báo nên không để lại danh tính.”
Ta ôm ngực, suýt chút nữa thì bật cười vì tức.
Hóa ra ân nhân cứu mạng năm xưa, lại chính là Lâm Tịch?
Bao nhiêu năm qua, Nghiêm gia mạo danh ân tình, khiến ta bị che mắt không hay biết. Thật sự đã lừa ta quá khổ rồi!
Lâm Tịch thấy ta cắn răng tức giận thì lập tức ôm chặt ta vào lòng.
“Ta đã viết thư về cho cha mẹ, muốn cưới nàng làm vợ. Đợi sính lễ chuẩn bị xong, ta sẽ lập tức quay về rước nàng.”