“Tôi thấy dì làm việc vất vả quá, nên cho nghỉ để nghỉ ngơi chút.”
Anh không đáp lại ngay mà chỉ nhìn tôi chằm chằm, một lúc sau mới gật đầu nhẹ.
Tôi chẳng biết anh có tin hay không, nhưng tôi đâu thể nói thật được là vì tôi nghĩ anh sẽ ở bên Bạch Nguyệt Quang, không về nhà, nên mới tranh thủ sống buông thả một chút.
Ai mà ngờ được, anh lại bất ngờ trở về vào đúng lúc này chứ?
Có lẽ vì hợp đồng sắp hết nên tôi cũng liều lĩnh hơn, trong lòng còn âm thầm trách móc Tạ Trạch Khải — Bạch Nguyệt Quang mà anh mong nhớ bao năm đã quay về, anh nên ở bên cô ấy, nên tranh thủ theo đuổi người ta, chứ không phải về đây để chất vấn tôi vì sao ăn đồ ăn vặt.
Mặc dù trong lòng là vậy, nhưng ngoài mặt tôi vẫn cười tươi rói.
“Muộn vậy rồi, anh vẫn chưa ăn gì phải không? Hay anh lên tắm rửa thay đồ đi, tôi làm ít đồ ăn khuya cho anh.”
Làm ơn đồng ý rồi lên lầu đi, để tôi còn dọn dẹp chiến trường này!
“Không cần, tôi ăn rồi.”
A trời đất ơi! Lật kèo rồi đấy!
Anh không đi thì tôi dọn kiểu gì đây? Hình tượng Bạch Nguyệt Quang tôi cất công xây dựng bao năm chẳng phải sẽ sụp đổ trong phút chốc à?
“Vậy để tôi pha cho anh ly cà phê.” Tôi cố gắng giãy giụa lần cuối.
“Không cần, uống rồi khó ngủ.”
Trời ơi đất hỡi!
Anh không chịu hợp tác với tôi, thật đúng là đến cả diễn chung một vở kịch cũng không cho tôi cơ hội.
Hình tượng tôi gồng gánh suốt hai năm trời, coi như chính thức tan vỡ tối nay. Không biết lúc hợp đồng kết thúc, Tạ Trạch Khải có trừ tiền tôi không nữa.
Dù vậy, tôi cũng không nghĩ nhiều được, vì lúc này tôi đã bị anh kéo thẳng vào phòng tắm.
Nói là để tôi tắm cho hết mùi lẩu cay trên người, nhưng — anh có thể buông tay ra không? Anh có thể ra ngoài không?!
Vì tinh thần nghề nghiệp, tôi mới cố nuốt cục tức này xuống, không chửi ra miệng.
Sau đó bị anh bế từ phòng tắm ra, tôi vừa chạm giường đã ngủ ngay lập tức.
Tạ Trạch Khải thì xuống lầu.
3
Rèm chắn sáng trong phòng quá tốt.
Tôi ngủ một mạch đến khi tỉnh dậy, trong phòng vẫn tối om.