Không trách được vì sao cô ấy lại là Bạch Nguyệt Quang trong lòng Tạ Trạch Khải, là người mà bao năm qua anh luôn khắc khoải không quên.
Tạ Trạch Khải đúng là quá sức rồi, chính thất và người thay thế anh ta đều không để sót bên nào.
Yêu nhau hai năm, tôi chưa bao giờ nhận ra anh ta lại có tiềm năng làm một tra nam như vậy.
“Trạch Khải, hình như cô gái bên kia cứ nhìn anh mãi.” Giản Sơ Hạ hơi ngẩng cằm ra hiệu.
Tạ Trạch Khải sững người, rồi như nghĩ ra gì đó, quay đầu lại nhìn, ánh mắt hơi mở lớn.
Sau đó, anh nói với Giản Sơ Hạ một câu rồi bước về phía tôi.
Tôi nhìn anh dừng lại trước mặt mình.
“Đi dạo phố à?”
“Ừm.”
“Vậy dạo xong thì về sớm một chút nhé. Còn chuyện ban nãy, về rồi anh sẽ giải thích.”
Tạ Trạch Khải xoa đầu tôi.
Tôi cảm thấy hành động này của anh chẳng khác nào đang vuốt đầu chó cả.
Tôi nghiêng đầu né tay anh, nói một câu “Biết rồi”, rồi cầm túi xoay người bỏ đi.
Tạ Trạch Khải cảm thấy giọng điệu và thái độ của tôi có chút khác lạ, nhưng giờ còn việc khác, đành để tối về dỗ sau.
5
Tầm hơn sáu giờ tối, Tạ Trạch Khải đã về đến nhà, tay còn xách theo trà sữa và bánh ngọt.
Lúc đó dì giúp việc đang nấu cơm trong bếp, còn tôi thì ngồi ở phòng khách xem phim.
Anh đặt đồ xuống rồi ngồi cạnh tôi.
“Nan Nan, có muốn ăn bánh không?”
“Muốn.”
Tôi ngồi dậy ngay lập tức.
Tạ Trạch Khải đúng là biết điều, vẫn nhớ tôi thích loại bánh nào — làm tra nam cũng khá chuyên nghiệp đấy chứ.
“Ngon không? Cho anh ăn một miếng nhé.”
Tôi nhìn cái bánh trong tay, lại nhìn Tạ Trạch Khải, thật sự rất muốn từ chối.
Tôi đâu biết anh có hôn hít gì với Bạch Nguyệt Quang chưa — tôi không muốn gián tiếp hôn với họ.
Tôi cực kỳ ghét cái kiểu dùng cái miệng vừa hôn người khác rồi quay sang đụng vào đồ ăn của tôi.
Nên tôi quyết định phớt lờ anh, coi như chưa nghe thấy gì.
Tạ Trạch Khải nghĩ tôi vẫn còn giận nên mới không để ý tới anh.
Trong lòng anh thầm than xui xẻo, sao lại để tôi bắt gặp cảnh đó đúng lúc.
Định bụng vài hôm nữa mới nói, ai ngờ hôm nay lại đụng mặt, chắc chắn tôi hiểu lầm rồi.
Tạ Trạch Khải đang nghĩ cách giải thích, chẳng nói thêm gì.
Còn tôi thì lại thấy vui rơn — không nói gì chắc là không muốn ăn bánh của tôi rồi.
Tôi vừa ăn bánh vừa uống trà sữa, tận hưởng niềm vui nhỏ, nhưng chưa được bao lâu đã bị Tạ Trạch Khải cắt ngang.
“Ăn ít thôi, lát nữa còn phải ăn cơm.”
“Biết rồi mà.”
Mới nãy tôi từ chối anh, giờ mà còn không nghe lời nữa thì anh mất mặt quá.
Dì nấu cơm xong thì rời đi, trong nhà chỉ còn tôi và Tạ Trạch Khải.
Cơm tối có bốn món một canh, khẩu phần vừa phải, không sợ thừa.
Ăn xong thì đến “tiết mục tiêu hóa” thường nhật — vận động ban đêm.
Chỉ là hôm nay Tạ Trạch Khải lại bất ngờ dừng giữa chừng.