Nắng sớm chiếu lên từng phím đàn, trống điện tử yên tĩnh nằm ở một góc, guitar, bass và violin được xếp ngay ngắn trên giá.
Hồi đại học, tôi từng cùng bạn bè lập ban nhạc, rất nổi ở khu đại học.
Tôi vốn định học cao học ngành nghệ thuật âm nhạc, nhưng ba mẹ muốn tôi học kinh tế để tiếp quản công ty. Đúng lúc đó công ty xảy ra chuyện, tôi vội vã kết hôn với Hứa Nghiễn, chuyện học hành cũng dang dở.
Tôi nuốt xuống một cái rõ nặng:
“Sao anh biết em thích mấy thứ này?”
Hứa Nghiễn nhẹ gảy dây đàn, mỉm cười:
“Hôm em hát ở quán bar, cả người đều đang tỏa sáng.”
Tôi ngẩn người.
Anh nói tiếp:
“Sau đó anh tìm bạn em hỏi, thế là có căn phòng này.”
Anh bước đến trước mặt tôi, ánh mắt tràn ngập ý cười:
“Thích thì làm đi. Ba mẹ em — đã có anh lo.”
18
Với sự ủng hộ của Hứa Nghiễn và bố mẹ, tôi quyết định ôn thi cao học lại từ đầu.
Cuối tuần, anh lôi tôi ra khỏi phòng nhạc, cùng đi trung tâm mua quà sinh nhật cho mẹ.
Giữa chừng, tôi lấy cớ đi vệ sinh, rồi rẽ sang cửa hàng quần áo nam cạnh đó, chọn một chiếc cà vạt, định thay cho cây bút máy tôi từng vứt.
Không ngờ lúc quay lại, lại thấy cảnh Chu Kiều đang khóc lóc trước mặt Hứa Nghiễn.
“Em chỉ tranh cái khăn thôi mà, anh liền hủy vai diễn của em, cắt luôn hợp đồng đại diện?!”
“Làm thế khác nào tuyên bố ‘phong sát’ em chứ?!”
Hứa Nghiễn lật xem tạp chí, chẳng buồn ngước mắt:
“Chịu trách nhiệm với lời nói hành vi của mình — là điều tối thiểu của người trưởng thành.”
Chu Kiều đập tay xuống bàn, mắt đỏ hoe:
“Hứa Nghiễn, em thích anh bao nhiêu năm! Cô ta chỉ là công cụ đẻ thuê thì có gì—”
Hứa Nghiễn lạnh giọng ngắt lời:
“Chu Kiều, mời cô nói năng cho cẩn thận. Cô ấy là vợ tôi, mẹ của con tôi sau này.”
“Hồi đó bà nội giữ thể diện mà đích thân hủy hôn, nhà họ Chu cũng được nể mặt. Nếu cô vẫn không biết điều, thì tôi khuyên nhà họ nên sớm cuốn gói khỏi Hải thị.”
Chu Kiều tái mét, rời đi như mất hồn.
Tôi chờ một lát mới từ sau cột trụ bước ra, đưa túi giấy trong tay cho anh.
Hứa Nghiễn liếc mắt nhìn gói quà:
“Cho anh à?”
Tôi gật đầu: “Quà sinh nhật bù lần trước.”
Anh mở hộp, khẽ nhướng mày:
“Anh tưởng cây bút máy kia chính là quà rồi.”
Tôi đang uống nước thì suýt sặc:
“Cái bút đó… anh nhặt lại từ thùng rác thật à?”
Hứa Nghiễn thản nhiên bỏ cà vạt lại vào hộp:
“Viết vẫn rất trơn tru.”
19
Cuộc sống trôi nhanh và bận rộn.
Mang thai tám tháng, phần lớn công việc Hứa Nghiễn đã dời về nhà.
Tôi nằm sofa ôn bài bằng iPad, còn anh ngồi ở bàn làm việc, dùng cây bút máy tróc sơn ký tài liệu.
Chỉ cần tôi hơi động đậy, anh lập tức bước đến, đỡ bụng tôi ngồi dậy:
“Đi vệ sinh à?”
Tôi mang dép vào, tự đứng dậy:
“Em tự đi được mà, anh làm việc tiếp đi.”
Hứa Nghiễn chỉ “ừ” một tiếng, nhưng vẫn một tay ôm eo, dìu tôi lết vào nhà vệ sinh, rồi bị tôi đuổi ra ngoài.
Dù đã thuê bảo mẫu thai sản, nhưng cả tôi lẫn anh đều không quen có người lạ trong nhà.
Mẹ tôi đến thăm một lần, sau đó còn thì thầm với tôi: