5.
Ta chưa kịp lợi dụng tình thế thì Tống Niệm Sương đã cất tiếng cười nhạo:
“Tỷ tỷ, làm người phải biết liêm sỉ. Vương gia chẳng hề để mắt tới tỷ, sao phải hạ mình như con chó vẫy đuôi? Thật mất thể diện!”
Cứ việc hắn cưới nàng ta. Sau khi Sầm Tư Lễ lên ngôi, hắn vẫn đá nàng khỏi cửa bằng tờ hưu thư, ai hơn ai còn chưa biết!
Ta bèn diễn trò thất vọng tột độ, đấm ngực dậm chân:
“Vậy hai năm tình nghĩa của ta tính là gì? Tình cảm ta trao đi đáng giá bao nhiêu chứ?”
Đáng giá thế nào thì đếm vàng đếm bạc ra đi, hời to hời to!
Có lẽ để cắt đứt hi vọng ta, Sầm Tư Lễ ra tay rất rộng rãi. Hắn cho ta mảnh đất ngon lành nhất trong phủ cùng toàn bộ cửa tiệm, lại ban thêm 8000 lượng bạc phiếu.
Ta ngây người há hốc mồm.
Thái phi thì khóc lóc, sợ ta tủi thân vì bị “dùng tiền làm nhục”. Nhưng thực ra, ta chỉ nghĩ đến chuyện phải dùng bao nhiêu xe ngựa mới chở hết số gia tài này đi!
Ta vội vàng quỳ dập đầu.
“Đã đến nước này, từ giờ ta với Vương gia đoạn tuyệt, coi như chưa từng biết nhau.”
Chần chừ thêm một giây cũng là bất kính với tiền tài!
Chẳng ai nghĩ ta dứt khoát như thế, Thái phi càng nức nở, Tống Niệm Sương thì hớn hở ra mặt, duy chỉ có Sầm Tư Lễ siết chặt vạt áo, mím môi mỏng, sắc mặt sa sầm như thể chính hắn bị nàng dâu nhỏ bỏ rơi.
Từ nay, Tống Niệm Từ ta có thể sống như thần tiên, vừa nhiều tiền vừa chẳng cần trượng phu.
Ta chạy như bay về phòng, vừa thu dọn hành lý vừa ngân nga hát, nào ngờ Sầm Tư Lễ đã ngồi lặng phía sau ta tự lúc nào.
“Bị ta hưu, ngươi vui sướng đến vậy sao?”
Thanh âm lạnh lùng bất chợt vang lên khiến ta hết hồn. Quay đầu lại đã thấy hắn lẻ loi dựa vào khung cửa, gương mặt vẫn hờ hững nhưng lộ vẻ cô độc.
Ta cúi người hành lễ.
“Chúc Vương gia và muội muội ân ái đồng tâm, sớm sinh quý tử.”
“Sớm sinh quý tử…” Hắn lặp lại lời ta, khoé môi nhếch một nụ cười đầy khinh miệt.
“Phải, đương nhiên sẽ con cháu đầy đàn. Ngươi không cần thất vọng.”
Một đôi cẩu nam nữ, thật đáng ghê tởm!
Ta chỉ dám thầm mắng, rồi suýt nữa nôn ra trước mặt Sầm Tư Lễ. Cố gắng ôm bụng kiềm chế cảm giác buồn nôn đang dâng tận cuống họng. Có lẽ ta ăn linh tinh rồi.
Sầm Tư Lễ bám tay vào ghế, như muốn đứng lên, nhưng vừa nhận ra đôi chân không cử động được, hắn buông một tiếng thở dài.
“Ngươi không khoẻ sao?”
Vừa hỏi, đôi mắt hắn thoáng liếc xuống bụng ta. Hai năm qua, để chữa chân cho hắn, ta đã đọc kha khá y thư, nên cũng biết chút ít bắt mạch. Đưa tay bắt mạch cho mình, ta kiểm tra đi kiểm tra lại, trong lòng thì đang hét toáng.
Đây… thực sự là hỷ mạch sao?
6.
Ta lén đưa mắt nhìn sang Sầm Tư Lễ, thấy vẻ mặt hắn vẫn bình thản, liền âm thầm tính toán trong đầu.
Dẫu sao hắn cũng chẳng để tâm đến ta, nhưng nếu sau này hắn phát hiện giọt máu của mình đang lang bạt bên ngoài, nhất định sẽ nghĩ đủ mọi cách để giành lại.
Nếu con ta là nữ nhi, nó khó thoát cảnh bị gả đi làm công chúa hoà thân. Nếu là nam nhi, thì chuyện mẹ con chia lìa còn chưa phải điều tồi tệ nhất. Cái lớn hơn chính là Sầm Tư Lễ sẽ có nhiều con trai, đến lúc tranh giành quyền vị, ai biết đứa trẻ của ta có trở thành vật hy sinh, thành bàn đạp cho kẻ khác lên ngôi hay không.
Thay vì thế, bỏ cha giữ con rồi ôm tiền sống thoả thuê vẫn hơn.
Ta hít sâu ổn định cảm xúc, thản nhiên bảo: “Không có gì đâu, chắc ta chỉ ăn phải đồ hỏng bụng.”
Sau đó còn nhắc nhở hắn: “Vương gia cũng quá đáng rồi, hiện tại chúng ta đã chẳng còn liên quan gì đến nhau.”
Đáy mắt Sầm Tư Lễ nổi đầy tơ máu, hắn cố đè nén lồng ngực đang phập phồng dữ dội rồi quay người lăn xe đi, để lại tiếng bánh xe lạch cạch vang vọng.
Trong ngày đại hôn, Tống Niệm Sương khoác lên mình bộ giá y lộng lẫy, trở thành Trấn Bắc Vương Phi.
Còn ta thì chẳng trì hoãn lấy một khắc, vội bán hết đất đai lẫn các cửa tiệm, gom tất cả thành tiền mặt, quyết chí trốn sang biên thùy Nam An quốc. Nam An quốc hằng năm đều giao chiến không dứt với Bắc quốc, nên cho dù Sầm Tư Lễ muốn nhúng tay cũng khó mà can thiệp.
Vì mang thai, ta không chịu nổi đường xá mệt nhọc, đến lúc gần như kiệt sức, ta kịp chọn một y quán lớn nhất rồi gục xỉu ngay trước cửa.
Khi tỉnh lại, liền thấy trong phòng văng vẳng mùi dược liệu, một chiếc quạt hương bồ phe phẩy nhè nhẹ. Có bóng người cao ráo quay lưng về phía ta, đang thêm củi vào lò. Thân hình ấy lộ ra sườn mặt với sống mũi thẳng, đôi môi mỏng chất chứa nhu tình, ánh mắt như hoa đào, thậm chí còn đẹp hơn cả thiếu nữ.
Quả là một chàng trai tuấn mỹ!
Khi người thiếu niên kia bưng chén thuốc quay lại, chúng ta vừa vặn chạm mắt. Hắn mỉm cười ôn hoà: “Ngươi mang thai hơn một tháng, thai nhi vẫn khoẻ, chỉ là cơ thể còn suy yếu, nên phải tĩnh dưỡng thêm.”