10
Sau khi lấy được ngân lượng, Thẩm Dụ liền bỏ ra số tiền lớn mời không ít danh y đến chữa bệnh cho Tống Oản.
Nhưng chữa mãi chữa mãi, Tống Oản vẫn chết.
Nghe tiểu tư kể, hôm ấy Thẩm Dụ như phát điên, ôm lấy thi thể nàng ta mà khóc lóc thảm thiết, suýt nữa muốn đi theo cùng.
Hôm đó, sau khi ta đi kiểm tra các cửa tiệm trở về phủ, Thẩm Dụ đã đứng đợi sẵn ở cổng.
Chàng ta dắt theo hai đứa trẻ, sắc mặt u ám, trông rất thảm hại.
"Phu nhân, cuối cùng nàng cũng về rồi!"
Chàng ta bước nhanh đến, giọng nói đầy tang thương.
"Phu nhân đã nghe qua chưa? Tống biểu tỷ …đã đi rồi."
Ta giả vờ kinh ngạc, đưa tay che miệng: "Sao lại đột ngột như vậy? Mấy hôm trước chẳng phải vẫn ổn sao? Phu quân có mời đại phu khám chưa?"
Sắc mặt Thẩm Dụ trắng bệch, chỉ lắc đầu vô lực.
"Đã mời rồi, đại phu nói… nói là lực bất tòng tâm."
Nói đến đây, vành mắt chàng ta lại đỏ ửng, như thể chỉ cần chạm nhẹ là nước mắt sẽ rơi xuống.
Ta thầm khinh bỉ, nhưng ngoài mặt vẫn dịu dàng an ủi: "Phu quân đừng quá đau lòng, người mất cũng đã mất rồi. Tống biểu tỷ ở nơi chín suối, chắc chắn cũng không muốn thấy chàng như thế này."
Thẩm Dụ nghe thấy vậy thì lại càng bi thương, che mặt òa khóc.
Ta nhìn bộ dạng đau thương như thể mất hết thân nhân của chàng ta, trong lòng càng thấy ghê tởm.
Đến cả hai đứa trẻ chàng ta dắt theo cũng khiến ta chướng mắt vô cùng.
Ta cố nén cảm giác khó chịu, tỏ ra dịu dàng rộng lượng, nhẹ giọng hỏi: "Phu quân, hai đứa trẻ này là…?"
Lúc này Thẩm Dụ như mới sực nhớ ra, luống cuống lau nước mắt, nghẹn ngào đáp: "Là… là mấy hôm trước trên đường ta đến chùa Thanh Tĩnh ở ngoài thành, tình cờ nhặt được. Khi đó trời giá lạnh, hai đứa nhỏ sắp chết cóng, ta thấy đáng thương nên mới đem về."
Chàng ta tựa như đang tự thuyết phục chính mình, tiếp tục nói: "Phu nhân, chúng ta không có con, hay là cứ nhận nuôi chúng đi. Cũng coi như tích đức hành thiện, biểu tỷ ở trên trời chắc cũng sẽ phù hộ cho chúng."
Hừ, Thẩm Dụ đúng là giỏi bịa chuyện.
Ta nén ghê tởm trong lòng, cố nặn ra một nụ cười: "Phu quân thật có lòng Bồ Tát, hai đứa trẻ này cũng đáng thương, cứ để chúng sống yên ổn trong phủ đi."
Nghe ta nói vậy, trên gương mặt đầy u buồn của Thẩm Dụ cuối cùng cũng lộ ra một tia nhẹ nhõm.
"Phu nhân đúng là thấu tình đạt lý.”
Ta cười lạnh, thấu tình đạt lý? E là chàng ta sắp phải thất vọng rồi.
Nói dăm ba câu lấy lệ, ta xoay người bước vào phủ.
Những ngày sau đó, ta cố tình lạnh nhạt với hai đứa trẻ, để chúng ăn cơm thừa, ngủ trong nhà chứa củi, chịu đủ sự khinh rẻ của đám hạ nhân trong phủ.
Ta tuy không đến mức giết hại trẻ nhỏ vô tội, nhưng ta cũng phải cho chúng hiểu, bước vào Thẩm gia, không phải để hưởng phúc!
11
Từ sau khi Tống Oản qua đời, Thẩm Dụ đổ bệnh không dậy nổi, suốt ngày nằm trên giường, miệng mơ màng gọi: "Oản Oản…"
Ta cảm thấy chán ghét tột cùng, nhưng vẫn phải giả vờ hiền lương thục đức, ngày ngày bưng canh bổ đến thăm chàng ta.
"Phu quân, mau uống thuốc đi."
Thẩm Dụ ngẩng đầu nhìn ta một cái, ánh mắt trống rỗng, hồi lâu mới khàn giọng hỏi: "Phu nhân, nàng nói xem… có phải biểu tỷ trách ta không? Nên mới…"
"Phu quân!" Ta giận dữ cắt lời chàng ta, "Sao chàng lại nói bậy bạ như vậy? Tống biểu tỷ mệnh mỏng, đó là số, sao có thể trách chàng?"
Nhưng Thẩm Dụ như túm được cọng rơm cứu mạng, bất ngờ nắm chặt tay ta.
"Phu nhân, nàng nói thật chứ? Biểu tỷ… thật sự không hận ta sao?"
Ta mỉm cười, nhẹ nhàng siết lại tay chàng ta: "Đương nhiên là thật. Phu quân, chàng đừng nghĩ quẩn nữa, giữ gìn sức khỏe là quan trọng nhất. Tống biểu tỷ ở trên trời cũng không muốn thấy chàng như thế này."
Mắt Thẩm Dụ lại đỏ hoe, chàng ta đưa tay ôm ta vào lòng, giọng nghẹn ngào: "Phu nhân, vẫn là nàng đối xử với ta tốt nhất…"
Ta bị chàng ta ôm chặt đến mức khó thở, nhưng vẫn phải giữ vẻ dịu dàng săn sóc, khẽ vỗ nhẹ sau lưng chàng ta.
Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng hô hoán hỗn loạn.
"Người đâu mau đến! Có người chết rồi… trúng độc rồi! Mau cứu người đi!"
Ta vội đẩy Thẩm Dụ ra, nhanh chóng chạy ra ngoài.
Chỉ thấy trong sân, hai đứa trẻ của Thẩm Dụ đang nằm sõng soài dưới đất, sắc mặt tím tái, miệng sùi bọt trắng.
Bên cạnh là mấy quả đỏ tươi vương vãi.
Hạ nhân đều kinh hoàng, xôn xao vây quanh.
"Chắc chắn là trúng độc rồi…"
"Trong hậu viện có cây nam thiên trúc, quả của cây có chứa độc, không ngờ hai đứa nhỏ này lại hái ăn…"
Ta cả kinh, lập tức chen vào, nghiêm giọng hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?"
Một hạ nhân run rẩy đáp: "Bẩm phu nhân, nô tài cũng không rõ. Hai đứa nhỏ không biết ăn quả hái ở đâu, khi phát hiện thì đã…"
"Thật là hồ đồ!" Ta quát lớn, "Trong phủ mà cũng để thứ cây độc này mọc được sao? Còn không mau đi gọi phủ y!"
"Vâng vâng vâng…" Đám hạ nhân cuống quýt chạy đi.
Phủ y đến, chỉ thăm dò hơi thở của hai đứa trẻ, rồi lắc đầu thở dài.