1
Nghe ta nói, Ôn Diễn thoáng ngây người, rồi nghiêm mặt:
“Thẩm Chỉ Hoa, nàng hà tất phải đến mức lui thân?”
“Ta tuy cùng Uyển nhi tâm ý tương thông, nhưng ta vẫn có hôn ước với nàng. Đại trượng phu đầu đội trời chân đạp đất, ta tuyệt sẽ không bỏ mặc nàng. Đợi ta tấu qua mẫu thân, chờ nàng nhập môn, ta sẽ cưới Uyển nhi làm bình thê. Như vậy vừa chẳng để nàng ấy chịu uất ức làm thiếp, lại vẫn giữ nguyên hôn ước của chúng ta, đôi đường vẹn cả.”
Phía sau, Xuân Đào giận đến bóp nát bánh trong tay:
“Tiểu thư chính là chính thê chưa nhập môn của ngươi, sao có thể vì người khác mà công khai nhục nàng như vậy!”
Lúc này, sắc mặt Tống Uyển nhi đã cứng ngắc. Ngay đến nàng ta cũng rõ, Ôn phu nhân tuyệt sẽ không dung nàng ta cùng ta làm bình thê. Thế nhưng Ôn Diễn vẫn có thể thản nhiên buông lời ấy.
Chẳng qua ngày thường vì đã định thân, ta mới miễn cưỡng cho hắn chút sắc mặt.
Ôn Diễn, lẽ nào ngươi cho rằng thiên hạ này chẳng còn nam tử nào khác hay sao?
Thật là kẻ ngu xuẩn tham lam!
Tống Uyển nhi khẽ chau mày:
“Đều là lỗi của Uyển nhi, khiến tỷ tỷ cùng Ôn ca hiểu lầm. Chỉ là nơi đây đều là nam tử, Uyển nhi quả thật chẳng tiện khoác ngoại bào của người khác, e ảnh hưởng đến danh tiết nữ tử.”
“Nô tỳ cùng Ôn ca xưa nay vẫn xưng huynh muội, vốn nghĩ tỷ tỷ sẽ không đa nghi, đâu ngờ…”
Xuân Đào đỏ bừng mặt:
“Ngươi…!”
Ta khẽ cười lạnh: Quả là đôi “huynh muội” tốt đẹp.
Kiếp trước, Tống Uyển nhi lấy thân phận thiếp thất tiến Ôn gia, lại chẳng được Ôn phu nhân ưa nhìn. Thường bị viện cớ “học quy củ” mà phạt, có khi suốt cả ngày. Thậm chí ban đêm cũng bị giữ lại, chẳng cho cùng Ôn Diễn viên phòng.
Khi ấy, Ôn Diễn nghi ngờ ta cố tình ly gián mẫu thân cùng Tống Uyển nhi, đối đãi với ta ngày một lạnh nhạt.
Về sau, ta bị bọn họ hãm hại, Ôn phu nhân vốn định đẩy Tống Uyển nhi ra chịu tội, lại là Ôn lão gia tự mình đứng ra bảo toàn.
Còn nhớ vẻ mặt Ôn phu nhân khi đó giận dữ chẳng khác nào thê tử bắt gặp phu quân thất tiết.
Đã làm “huynh muội” tốt, ta đây tất sẽ giúp bọn họ thành toàn.
Ta hít sâu một hơi trọc khí.
Kiếp trước, vì không đề phòng nên mới trúng kế của bọn họ.
May thay, ngay đêm trước khi bị dìm vào trư lung, ta đã dùng mấy cửa hàng giấu kín hối lộ thủ vệ, phóng hỏa thiêu trụi Ôn phủ.
Nhưng với những gì bọn họ gây ra cho ta, há có thể chỉ như vậy là giải hận?
Ta kéo căng dây nỏ.
Ngắm chuẩn, buông tay.
Chỉ nghe “vút” một tiếng, mũi tên xuyên qua búi tóc Tống Uyển nhi, găm thẳng vào phát quan của Ôn Diễn.
Một mũi xuyên hai người, còn ngân lên tiếng vang lạnh lẽo.
Tống Uyển nhi hoảng hồn ôm lấy mái tóc rối tung, kinh hãi đến không thốt thành lời.
Ôn Diễn bàng hoàng ngẩng lên:
“Ngươi… ngươi định làm gì!”
Ta khẽ phủi tay áo:
“Lời ta đã nói rõ ràng, chỉ là không biết Ôn Diễn ngươi có phải kẻ ngu dốt đến cả nghe cũng chẳng hiểu? Ngươi ở thư đường liệu có nghe nổi tiên sinh Mặc Trai giảng học hay chăng?”
“Nghe nói gần đây Ôn đại nhân định dâng ngươi vào cung, tham tuyển làm thuộc quan cho hoàng tử. Nếu tin đồn rằng ngươi đến lời người cũng chẳng hiểu mà truyền ra, còn mong được nhập triều hay sao?”
“Còn dám vọng tưởng dây dưa cùng ta, lần sau mũi tên sẽ chẳng dừng ở phát quan nữa đâu.”
2
Vừa trở về trướng, đã có nha hoàn bẩm báo:
“Tiểu thư, vừa rồi Ôn phu nhân sai người đến, nói đợi người hồi phủ thì qua gặp một chuyến.”
Ắt là đến thay Ôn Diễn cầu xin.
Năm trước, Thẩm – Ôn hai nhà định thân.
Khi ấy, Ôn Diễn còn giữ chút danh tiếng ở kinh thành, lại được tiên sinh Mặc Trai chỉ dạy, tiền đồ rộng mở.
Ôn gia là thế gia đại tộc, dẫu mấy năm gần đây dần suy vi, nhưng gốc rễ vẫn còn, tương lai nếu Ôn Diễn nhập triều, gia tộc sớm ngày hưng thịnh.
Song tiền đề là phải được phụ thân ta – vị tân quý quyền cao – trợ lực.
Hai nhà kết thông gia, Thẩm gia dựa vào thế gia, Ôn gia nhờ Thẩm gia trợ giúp khôi phục huy hoàng.
Như vậy mới có thể nối dài vinh quang.
Thế nhưng, chỉ vài tháng trước, Ôn Diễn gặp được Tống Uyển nhi, liền si mê đến mất lý trí, một lòng muốn cưới nàng.