7
Sau khi kết thúc nghi thức thông linh, ta cẩn thận đậy nắp hộp tro cốt, trịnh trọng giao lại cho Thẩm tướng quân, khẽ nói:
“Thẩm tướng quân, ta chỉ là một Thông Linh Sư. Những điều lão phu nhân nói, ta có thể thuật lại, nhưng mọi chuyện phía sau… vẫn cần ngài tự mình quyết đoán.”
“Chỉ cần việc cần làm, ta nguyện phối hợp.”
Thẩm tướng quân run run tiếp lấy hộp tro, giọng khàn đặc:
“Là… là vì Dao Nhược sao?”
Ta tiện tay gỡ lá bùa đen trên hộp tro cốt của Thẩm Dao Nhược, ném lên bàn:
“Hộp này… chính là do Thẩm Thanh Lê sai người chuẩn bị, dùng để yểm lên tiểu thư Dao Nhược.”
“Cũng vì vậy mà mấy năm nay, tiểu thư thân thể hư nhược, thậm chí đến bước nằm liệt không dậy nổi.”
Thẩm Thanh Lê như phát cuồng, bất ngờ lao tới định xô ta ngã:
“Ngươi nói bậy! Ngươi nghĩ ngươi đứng đó nói vài câu với không khí thì ai cũng tin chắc?!”
“Ta cũng có thể nói! Ta cũng có thể bảo… là lão phu nhân hiện hồn nói với ta rằng… ngươi là kẻ lừa đảo…!”
Nàng ta còn chưa kịp bịa xong, Thẩm tướng quân đã giơ chân đá mạnh một cú, nàng lập tức ngã ngửa ra đất, gào lên thảm thiết:
“Không phải ta… không phải ta…”
Ta quay đầu, ánh mắt dừng lại nơi Lý Duệ đang kinh hoàng đến sững sờ, chậm rãi nói:
“Thẩm tướng quân, về nguyên do nàng ta làm vậy… là bởi vì nàng chính là con riêng mà tướng phu nhân sinh ra bên ngoài.”
“Chính vì lão phu nhân không yên lòng về tiểu thư Dao Nhược, nên mới phải không ngừng báo mộng cho ngài.”
Lời này vừa rơi xuống, toàn bộ ánh mắt trong sảnh đồng loạt đổ dồn về phía Lý Duệ.
Đám người do tướng quân dẫn đến cũng bắt đầu xì xào:
“Không thể nào… tướng phu nhân thương yêu đại tiểu thư như vậy mà…”
“Chẳng lẽ… mọi thứ đều là giả?”
“Nếu là thế thật… thì mọi chuyện cũng hợp lý rồi! Khó trách thân thể tiểu thư ngày càng suy kiệt, khắp nơi cầu y vô vọng…”
“Chờ tiểu thư Dao Nhược đi rồi, con riêng này liền danh chính ngôn thuận thế chỗ!”
Lý Duệ hoảng hốt quỳ sụp xuống, liên tục lắc đầu:
“Tướng quân! Xin nghe thiếp giải thích! Không phải như nàng ta nói đâu!”
“Cái gì mà Thông Linh Sư… chuyện mê tín như vậy sao ngài có thể tin?!”
Thẩm tướng quân từng vào sinh ra tử chốn chiến trường, đối với âm dương huyền học vốn đã tin sâu chẳng nghi ngờ.
Huống chi, để mời được ta, chính tay ông đã quỳ trước phủ ta suốt bảy ngày bảy đêm, mới đổi được một cái gật đầu.
Ta là ai, lời ta có đáng tin hay không – ông là người rõ hơn bất kỳ ai.
Ông hất mạnh Lý Duệ sang một bên, đá văng bà ta như đạp một cái túi rác, ánh mắt ghê tởm lướt qua Thẩm Thanh Lê vẫn đang khóc lóc dưới đất, lạnh giọng ra lệnh cho người phía sau:
“Điều tra kỹ vào. Mẹ con bọn họ – từng lời từng việc – không sót thứ gì!”
“Còn nữa… mang bó tóc kia ra, xác minh xem có phải của Dao Nhược hay không.”
Nói dứt, ông không buồn nhìn hai người vẫn đang khóc lóc cầu xin, lập tức xoay người, dìu ta rời khỏi sảnh.
Trên đường, sắc mặt Thẩm tướng quân như chìm trong mây mù u ám, lạnh lùng dặn thủ hạ:
“Đi… lên hậu sơn.”
Sáng hôm sau, người của tướng phủ tới tìm ta, nói rằng:
“Những kẻ hôm qua dám ra tay đánh thánh nữ, tướng quân đã xử trí xong rồi.”
“Hiện tại, chúng ta phụng lệnh đến đón người.”
Tâm nguyện của lão phu nhân tướng phủ chưa xong, đơn thông linh này… chưa thể kết thúc.
Ta cũng vì phẫn nộ thay lão phu nhân mà không hề do dự, lập tức theo họ trở về.
Khi gặp lại Thẩm tướng quân, ông đã tiều tụy đi trông thấy, ánh mắt đỏ ngầu, giọng khàn khàn như bị cào nát:
“Đêm qua ta đã đích thân lên hậu sơn, đào lại từng tấc đất quanh phần mộ mẫu thân.”
“Ta còn đi khắp vài thôn gần đó dò hỏi… cuối cùng cũng tra ra…”
“Năm nào đến tiết Thanh Minh, Thẩm Thanh Lê cũng dẫn người lên núi. Có một năm… nàng ta còn mang theo mấy kẻ ăn mặc như đạo sĩ.”
Nói đến đây, bàn tay ông đột nhiên đập mạnh xuống bàn:
“Lúc trước có đạo sĩ nói mộ mẫu thân ta kỵ tảo mộ đúng tiết Thanh Minh… nên năm nào ta cũng tránh!”
“Ta lại để mặc mẹ con chúng nó… ngay trước mắt ta… hạ độc thủ với chính mẫu thân ta, với Dao Nhược…!”
Ta ngắt lời:
“Dù Thẩm tướng quân đã hỏi được không ít manh mối, nhưng… vẫn chưa thể xem như bằng chứng.”
Thẩm tướng quân ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt đỏ như máu, lặng lẽ thốt ra hai chữ:
“Có thể chứng minh.”
8
Lời còn chưa dứt, thị vệ ngoài cửa đã áp giải một người lảo đảo bước vào.
Kẻ đó mặc đạo bào rách nát, rõ ràng chính là tên đạo sĩ nửa mùa mà Thẩm Thanh Lê thuê về.
Ta không khỏi thầm tán thưởng Thẩm tướng quân, hành sự quả thực nhanh như sấm sét.
Đạo sĩ nọ vừa trông thấy tướng quân liền khuỵu gối, dập đầu lia lịa:
“Thẩm tướng quân! Xin tha mạng! Mọi chuyện đều do đại tiểu thư và tướng phu nhân gật đầu sai ta làm! Tiểu nhân nào dám tự ý!”
“Nếu không được bọn họ cho phép, ta đâu dám đào mộ lão phu nhân! Càng không dám… không dám làm hộp tro cho tiểu thư Dao Nhược!”
Ta nheo mắt nhìn chằm chằm vào hắn:
“Là Thẩm Thanh Lê sai ngươi làm hộp tro ấy?”