1.
Lời ta vừa dứt, cả ba người đều sững sờ, không thốt nên lời.
Tiểu thư vừa khóc vừa lắc đầu, giọng run rẩy:"Lưu Vân, ngươi đừng nói linh tinh! Ngươi không hiểu chuyện đâu.
Ngươi có biết, Bình Nam Vương đã ghi hận cha ta vì tội dâng sớ hặc tội hắn mưu quyền và dạy con không nghiêm. Hầu phủ và Bình Nam Vương phủ từ lâu đã như nước với lửa. Còn tên thế tử Bùi Tiêu kia, hắn là kẻ phóng đãng và độc ác, trong phủ hắn, nha hoàn nào có chút nhan sắc đều bị hắn giày vò. Bình Nam Vương phủ chẳng khác nào hố lửa, làm sao ta có thể để ngươi nhảy vào nơi ấy? Làm sao ta nỡ để ngươi chịu khổ chứ?"
Những lời tiểu thư nói càng khiến hầu gia thêm tự trách.
Phu nhân ôm tiểu thư vào lòng, đôi mắt đỏ hoe, quay sang hầu gia với giọng oán trách:"Tất cả là tại ông! Tên thế tử Bùi Tiêu kia ngang ngược tà/n bạo, giế/t người không chớp mắt, thì liên quan gì đến ông chứ? Giờ thì hay rồi, ông đắc tội với Bình Nam Vương, hại khổ cả con gái chúng ta!"
Hầu gia chỉ thở dài, chẳng biết đáp lại thế nào.
Ta lặng lẽ cười lạnh trong lòng. Ta không hiểu ư? Ta lại là người hiểu rõ nhất mọi chuyện.
Là người ngoài cuộc, ta nhìn thấu ngọn ngành
Bình Nam Vương và Vương phi vì con muộn mà hết mực nuông chiều Bùi Tiêu, để rồi hắn lớn lên thành một kẻ phóng đãng, tàn bạo, cậy thế hiếp người.
Hắn không thuận mắt ai liền thẳng tay đánh kẻ đó sống dở chế/t dở. Trong phủ, gần như mỗi tháng đều có nô tài bị hắn đánh đến mất mạng.
Không chỉ vậy, hắn còn nổi tiếng háo sắc, thông phòng vô số. Nghe đồn, hắn lấy việc hàn/h h/ạ nữ nhân làm thú vui, khiến họ thân tàn ma dại, có người không chịu nổi còn tìm đến cái chế/t để giải thoát.
Những hành vi xấu xa này đều được Bình Nam Vương và Vương phi tìm cách che đậy. Người ngoài dù phẫn uất cũng chẳng dám lên tiếng.
Chỉ đến một tháng trước, khi trên đường trở về phủ, hầu gia tận mắt chứng kiến Bùi Tiêu dẫn theo tay chân, ngang nhiên kéo một cô gái bán đậu hoa vào hẻm nhỏ làm nhục đến chế/t. Chính từ chuyện đó, sóng gió mới nổi lên.
Hầu gia, vốn là người ngay thẳng, hôm sau đã dâng sớ hặc tội Bình Nam Vương và Bùi Tiêu lên triều đình.
Việc này khiến cả triều chấn động. Bệ hạ nổi giận, nghiêm khắc trách phạt Bình Nam Vương, cắt một năm bổng lộc và đánh Bùi Tiêu năm mươi trượng, xem như một lời cảnh cáo.
Hầu gia cứ ngỡ mọi chuyện đã kết thúc, nào ngờ chỉ mới hôm qua, bệ hạ đột ngột ban thánh chỉ, nói rằng để hòa giải mâu thuẫn giữa hai nhà mà ban hôn cho tiểu thư và thế tử Bình Nam Vương.
Ai cũng hiểu, đây chẳng qua là Bình Nam Vương phủ trả thù. Nhưng thánh chỉ đã ban, kháng chỉ là tội chế/t, hầu gia đành bó tay bất lực, để mọi chuyện đi đến tình cảnh này.
Tiểu thư dừng khóc, ánh mắt trống rỗng, giọng nói nhuốm đầy vẻ tuyệt vọng:"Nếu thật sự không còn cách nào khác, thì con sẽ đến tĩnh tâm am, cắt tóc làm ni cô, cả đời sống cùng đèn dầu và kinh kệ…"
Phu nhân định mở lời khuyên nhủ, nhưng chưa kịp nói gì thì một tiểu tư từ ngoài hốt hoảng chạy vào, giọng đầy lo lắng:"Hầu gia, phu nhân, thế tử Bình Nam Vương đã đến cửa nạp sính lễ rồi…"
2.
Lời tiểu tư vừa dứt, một nhóm người liền bước thẳng vào.
Người dẫn đầu khoác áo bào gấm, nhưng y phục tùy ý buông lơi, dáng điệu ngả ngớn, toát lên vẻ bất cần đời.
Tuy dung mạo hắn khá ưa nhìn, nhưng ánh mắt lại vằn lên vẻ hung ác. Không ai khác, đó chính là thế tử Bình Nam Vương – Bùi Tiêu.
"Hầu gia nhạc phụ, vẫn khỏe chứ?"
Bùi Tiêu nhếch môi cười nhạt, khẽ chắp tay qua loa với hầu gia, nhưng không hề có chút tôn kính nào. Ánh mắt hắn nhanh chóng đảo quanh căn phòng, lộ rõ ý đồ xấu xa.
Tiểu thư run rẩy vì sợ hãi, sắc mặt tái nhợt, vội vàng trốn sau lưng ta.
Ta không lộ vẻ gì, chỉ khẽ ra hiệu cho một nha hoàn bên cạnh, bảo nàng dìu tiểu thư lui vào hậu đường.
"Ngươi đến đây làm gì?"
Hầu gia trầm giọng quát lớn, sắc mặt lạnh lùng, không chút nể nang.
Bùi Tiêu nhếch miệng cười cợt, thái độ khinh bạc đến cực độ:"Dĩ nhiên là đến gặp vị thế tử phi tương lai của ta. Nghe đồn nàng có nước da trắng như ngọc, dáng vẻ kiều diễm, phong thái quyến rũ hơn cả hoa khôi của Túy Yên lâu. Ta nóng lòng quá, đành phải đến xem thử trước để yên tâm."
Câu nói này chẳng khác nào sự nhục mạ trắng trợn, lại thêm khinh miệt đầy trâng tráo.
"Ngươi…"
Hầu gia tức đến toàn thân run rẩy, chỉ tay vào hắn mà không thốt nên lời.