13.
Trong mật thất tối tăm và ngột ngạt, không gian ngập tràn mùi máu tanh cùng sự bạo tàn. Khắp nơi treo đầy những dụng cụ tra tấn khiến người nhìn không khỏi rùng mình. Những móc sắt lạnh lẽo còn vương máu, những thanh sắt đã nung đỏ rực, và cả một bức tường chi chít những cây kim đủ kích cỡ…
Cảnh tượng trước mắt chẳng khác nào một địa ngục trần gian, nơi được tạo ra chỉ để hành hạ con người đến tột cùng đau đớn.
Ở trung tâm mật thất, hơn mười cô gái trẻ bị trói trong những tư thế nhục nhã, không một mảnh vải che thân. Có người bị dây thừng treo lơ lửng, có người bị buộc chặt vào cột đá lạnh lẽo, và thậm chí, một cô gái khác đang bị đè ép ngồi trên một chiếc ngựa gỗ.
Tiếng kêu gào thảm thiết của cô gái trên ngựa gỗ vang lên từng hồi, thân thể yếu ớt của nàng co giật vì đau đớn không lời nào tả xiết. Máu đỏ tươi chảy dài từ hạ thân nàng, nhỏ giọt xuống sàn đá, tạo thành một vệt dài loang lổ, khiến mùi tanh càng thêm nồng nặc.
Trước cảnh tượng kinh hoàng này, Bùi Tiêu đứng ngay trước chiếc ngựa gỗ, đôi mắt sáng lên vẻ phấn khích như kẻ cuồng loạn. Hắn bật cười lớn, tiếng cười đậm vẻ khoái trá và hài lòng tột độ.
Ta ẩn mình trong bóng tối, ánh mắt lạnh như băng lặng lẽ quan sát hắn, chưa vội hành động.
Những nữ tử này, dù quần áo đã bị xé rách tả tơi, vẫn có thể nhận ra chất liệu lụa là cao cấp. Trên mái tóc họ còn sót lại những chiếc trâm tinh xảo, rõ ràng là vật quý giá. Điều đó chứng minh rằng họ không phải nô tỳ hèn mọn trong phủ mà là những cô gái xuất thân từ gia đình danh giá.
Ta nhớ lại lời hai gã ăn mày đã nói trước đó: Bùi Tiêu từng nhiều lần ra lệnh bắt cóc và làm nhục các tiểu thư khuê các. Không ngoài dự đoán, những cô gái ở đây đều là con gái của các quan gia trong kinh thành.
Một cảm giác xót xa trào dâng trong lòng. Đây chính là bi kịch mà nữ nhân phải chịu đựng trong xã hội này.
Bao năm sống ở kinh thành, ta chưa từng nghe nói về những vụ mất tích của các tiểu thư con nhà quan lớn. Điều này chỉ có thể lý giải rằng gia đình họ không dám báo quan, cũng không công khai tìm kiếm con gái mình.
Lý do không khó đoán: họ sợ gia tộc bị mất mặt, danh tiếng bị hủy hoại, thậm chí còn lo ngại rằng nữ nhi quay về sẽ kéo theo tai họa. Có lẽ, trong thâm tâm họ, để con gái chết bên ngoài còn tốt hơn sống nhục mà trở về.
Họ chưa từng nghĩ kẻ đáng trách chính là những kẻ đã bắt cóc và hủy hoại con gái họ. Sự im lặng và nhẫn nhịn của họ chẳng khác nào tiếp tay cho những kẻ như Bùi Tiêu ngày càng kiêu ngạo và điên cuồng hơn.
Khi ta đang quan sát, hai tên tiểu tư bước tới, tháo dây trói của hai cô gái có vẻ ít bị thương hơn rồi kéo họ đến trước mặt Bùi Tiêu. Hắn thô bạo ôm chặt hai người vào lòng.
Hai cô gái ấy trông như đã chết từ lâu. Đôi mắt họ vô hồn, cơ thể cứng đờ, không chút phản kháng, mặc kệ hắn giày vò.
Bùi Tiêu cười đắc ý, bộ dạng như kẻ vừa giành được chiến lợi phẩm.
Ánh mắt ta lướt xuống hạ thân của hắn, trong lòng bất chợt sáng tỏ ý nghĩa ẩn sau lời nói của Vương phi về "khuyết điểm trên thân thể".
Bùi Tiêu là kẻ thiên giám—bẩm sinh đã không thể trở thành một nam nhân thực thụ. Điều này đã giải thích tất cả.
Sự bạo tàn và hành vi đồi bại của hắn thực chất chỉ là lớp vỏ bọc, nhằm che đậy nỗi tự ti sâu sắc trong lòng. Hắn trút sự nhục nhã của mình lên các nữ nhân để tìm kiếm cảm giác quyền lực và bù đắp cho những thiếu sót bản năng.
Trong khi đó, Bình Nam Vương và Vương phi vì nỗi day dứt và áy náy với con trai, lại dung túng hết mực, mặc kệ hắn biến chất đến mức mất hết nhân tính.
14.
Ta lặng lẽ rời khỏi mật thất, cố gắng kiềm nén ý muốn giải thoát những nữ nhân đáng thương kia.
Phải nói một cách tàn nhẫn, dù ta có cứu họ thoát ra đêm nay, họ cũng khó có được bình yên khi trở về. Với tình cảnh hiện tại, gia đình họ không chỉ không báo thù cho họ, mà ngược lại, sẽ tìm cách buộc họ phải chết để bảo toàn thanh danh gia tộc.
Một dải lụa trắng, một bình độc dược, hoặc giả chỉ là một trận bệnh nặng bất ngờ — tất cả đều sẽ kết thúc trong lặng lẽ, không ai dám lên tiếng.
Ta không đủ sức thay đổi số phận bi thảm của họ, nhưng có một điều ta chắc chắn có thể làm: tiêu diệt Bùi Tiêu cùng cả Bình Nam Vương phủ.
Việc này càng trở nên cấp thiết hơn khi ta đã nghe được kế hoạch của Bình Nam Vương nhằm hãm hại hầu gia. Ta không thể chần chừ thêm nữa.
Những gì ta chứng kiến đêm nay đã giúp ta định hình một kế hoạch rõ ràng.
Ngày mai, mọi thứ sẽ bắt đầu.
15.