43
Phùng Vinh.
Tên hèn nhát ấy… lại dám phản quốc.
Ta giận đến mức mắt tối sầm, suýt nữa thì ngã nhào xuống đất.
Dư Cảnh Thắng vội vàng đỡ lấy ta, thấy ta thở dốc từng hơi, tựa như ngay khoảnh khắc tiếp theo sẽ nghẹt thở mà tắt thở, mơ hồ cũng đoán ra được điều gì, liền dò hỏi:
“Chẳng lẽ tỷ tỷ… quen biết Phùng Vinh?”
Ta do dự một khắc, rồi lập tức lắc đầu:
“Không tính là quen. Nhà ta ở Dương Châu, từng nghe danh người ấy, chẳng ngờ lại là kẻ phản tặc… Thật đúng là bôi nhọ thanh danh đất Dương Châu!”
Phùng Vinh, kẻ này đã hại công chúa Xung Uyên cùng Dư Cảnh Thắng đ.á.n.h mất thành trì. Giờ mà nhận thân thích, chẳng khác nào tự tìm đường c.h.ế.t. Bởi lẽ, thân nhân của phản tặc, hoặc là sẽ bị dùng làm con tin uy hiếp, hoặc là sẽ trở thành cái cớ để dập lửa giận của binh sĩ.
Cho nên, ta đương nhiên phải giấu kín.
Dư Cảnh Thắng hiển nhiên không tin. Hắn nheo mắt đ.á.n.h giá ta, rồi nở nụ cười:
“Không quen thật sao? Thế thì đáng tiếc rồi. Phụ thân của Phùng Vinh đang trên đường tới quân doanh, ta còn nghĩ nếu tỷ nhận quen, có thể nhân cơ hội ôn cố tri tân một phen.”
Mắt ta lại tối sầm một lần nữa.
Nhị thúc vào lúc này mà tới… chẳng phải là tự chui đầu vào lưới hay sao?
Dư Cảnh Thắng tiếp lời, đỡ lấy ta:
“Chúng ta đã điều tra, trong nhà Phùng Vinh có một đường tỷ, từng gả vào nhà họ Trần ở kinh thành, về sau lại rời khỏi, tên là… Phùng Hỷ.”
Hắn ghé sát mặt, giọng đầy ý trêu chọc:
“Phùng Hỷ tỷ tỷ, nếu tỷ muốn ngất thì có thể ngã vào lòng ta.”
“Các ngươi… định xử trí Nhị thúc ta ra sao?”
Ta không diễn nổi nữa, liền đẩy hắn ra, lạnh giọng hỏi.
Dư Cảnh Thắng bình thản nói:
“Tạm thời che giấu chuyện con hắn phản bội, đến lúc thích hợp… thì dùng ông ta làm đòn bẩy uy h.i.ế.p Phùng Vinh.”
Xem ra là theo kế thứ nhất.
Ta trầm mặc chốc lát, rồi quỳ sụp xuống:
“Điện hạ, tội phản quốc của đường đệ ta, dù có lăng trì xẻ thịt cũng không đủ để đền tội. Nhưng Nhị thúc ta một lòng trung lương, kính mong Điện hạ giơ cao đ.á.n.h khẽ, tha cho ông một mạng.”
Ta biết lời này chẳng khác nào nói chuyện trên trời.
Phùng Vinh đường đường là một phó tướng, phản bội quân đội khiến bao người thiệt mạng, sao có thể dễ dàng tha thứ?
Nhưng Nhị thúc là con út của tổ mẫu, nếu ông ấy thật sự c.h.ế.t đi, tổ mẫu dưới suối vàng e rằng cũng chẳng thể yên lòng. Vậy nên… ta chỉ có thể dốc lòng cầu xin.
Gió nổi lên nơi hoang mạc, cuốn theo cát bụi lồng lộng khắp bốn phương. Từng hạt cát b.ắ.n vào mặt ta, đau rát như d.a.o cứa, có mấy hạt còn lọt cả vào mắt, khiến ta mở không nổi mắt.
Dư Cảnh Thắng đứng trên cao nhìn xuống, trầm mặc hồi lâu, rồi cũng cúi người xuống, chống cằm, dùng giọng điệu nửa đùa nửa thật:
“Nếu tỷ tỷ muốn ta tha mạng cho ông ấy… cũng được. Gả cho ta đi. Xem như thay mặt nhà họ Phùng chịu phạt, như vậy được chứ?”
44
Ta không đáp. Một hồi lâu, im lặng chính là câu trả lời.
Ta biết Dư Cảnh Thắng chỉ nói nửa đùa nửa thật.
Hắn có lẽ thật lòng thích ta, một loại “nhất kiến sinh tình” như trong mấy quyển thoại bản cũ kỹ, có khi thật sự đã ứng vào hắn rồi.
Nhưng điều đó không quan trọng. Vì ta không thích hắn.
“Tỷ không muốn,” Dư Cảnh Thắng thở dài, “Chẳng lẽ tỷ thật sự muốn giữ tiết vì vị phu quân đã khuất kia?”
“Không, ta sẽ không vì ai mà giữ tiết.”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, từng chữ rõ ràng:
“Ta chỉ muốn làm một y sư, hoàn thiện bản thảo thảo dược, đem y đạo lưu truyền hậu thế, để ánh sáng y thuật có thể cứu giúp càng nhiều người hơn.”
“Gả vào hoàng thất, là điều trái ngược hoàn toàn với chí hướng của ta. Nếu điện hạ nhất mực ép buộc, dân nữ cũng đành thuận theo. Nhưng chỉ sợ… một ngày nào đó, giống như khi ta rời khỏi nhà họ Trần, ta cũng sẽ rời khỏi ngài.”
“Truyền thừa y đạo…”
Dư Cảnh Thắng nhẩm lại mấy chữ đó hồi lâu, rồi khẽ cười:
“Không hiểu, cũng không thể hiểu được. Tỷ giống hệt tỷ tỷ ta, có phúc không hưởng, lại cứ đi tìm khổ ăn.”
Nhưng hắn cũng không nói thêm, chỉ đứng dậy, duỗi người, rồi nhẹ nhàng bỏ qua đề tài ấy:
“Chúng ta… sẽ không làm gì Nhị thúc của tỷ đâu.”
Ta ngẩng đầu lên, nghe được điều mình mong đợi, lại vẫn thấy khó tin.
“Ban đầu chúng ta định phái người đến Dương Châu bắt toàn gia Nhị thúc của tỷ. Nào ngờ tin tức chưa kịp truyền đi, ông ấy đã một mình đến biên ải rồi.”
“Nghe nói nơi đây chiến sự căng thẳng, ông ấy chẳng những bán đi một nửa gia sản, còn vận động giới thương nhân Dương Châu cùng quyên góp vật tư. Không ngại nguy hiểm, tự mình hộ tống đến tận doanh trại. Khi đến nơi, áo quần rách nát như ăn mày, nhưng xe hàng thì chất đầy, áo lông tặng quân toàn là kiểu dáng mới tinh.”
“Vừa bước chân vào quân doanh, ông ấy đã hỏi: ‘Con trai ta đâu?’, rồi bảo con ông ấy ra tiếp nhận vật tư.”
“Ta và tỷ tỷ ta nhìn nhau, ánh mắt phức tạp vô cùng, cuối cùng cùng quyết định giấu kín. Dù sao vẫn chưa khai chiến, tới lúc phải đối đầu tên bán nước phản tặc Phùng Vinh kia, giữ ông ấy lại cũng chẳng muộn.”
Nghe xong, ta như hóa đá.
Dư Cảnh Thắng thở dài cảm khái:
“Tỷ nói thử xem, một người đầu óc đầy trung quân ái quốc như Nhị thúc tỷ, sao lại sinh ra được một kẻ mềm yếu như đường đệ tỷ chứ?”
“Chẳng lẽ… mồ mả tổ tiên nhà tỷ có vấn đề?”
Ta thở phào, khẽ lắc đầu:
“E là… quả thực là có vấn đề rồi.”
Dư Cảnh Thắng nghe vậy, liền bật cười thành tiếng.
45
Nhị thúc đã già đi rất nhiều, hai bên tóc mai đã bạc quá nửa, che cũng không che nổi.
Vừa trông thấy ta, câu đầu tiên ông nói chính là:
"Ngươi vậy mà lại rời khỏi nhà họ Trần, không giữ tiết cho trượng phu, còn đi khắp nơi lộ diện, thật đúng là làm chuyện đồi phong bại tục, chẳng giữ lễ nghĩa nữ nhi, làm mất mặt nhà họ Phùng!"
Những lời như vậy, ta đã nghe mãi thành quen. Đến mức khi nghe tới câu “mất mặt nhà họ Phùng”, suýt nữa thì bật cười.
Ta chỉ là không giữ cái gọi là 'phụ đạo' vô nghĩa, thế mà đã bị xem là ô nhục tông môn. Nếu nhị thúc mà biết chuyện Phùng Vinh phản quốc, chẳng phải là sẽ lấy m.á.u mình để tế tổ tông nhà họ Phùng hay sao?
Ta không cùng ông tranh cãi, chỉ lặng lẽ kiểm tra số vật tư mà ông vận chuyển đến – bên trong có không ít t.h.u.ố.c men, tất cả đều cần ta phân loại rõ ràng, ghi nhớ kỹ trong lòng.
Nhị thúc thấy vậy, chân mày liền nhíu chặt thành hình chữ bát, lại mở miệng trách mắng:
“Con nhóc như ngươi thì biết gì về y thuật chứ?”
Công chúa Xung Uyên bên cạnh bước đến, trước tiên là cảm tạ nhị thúc đã không quản ngàn dặm đưa vật tư đến, sau đó thay ta phân trần:
“Phùng tiểu thư y thuật cao minh, hai tháng trước vừa trị khỏi bệnh cho bản tướng quân. Về t.h.u.ố.c men, ngài cứ yên tâm giao cho nàng.”
Nhị thúc thấy công chúa đã lên tiếng, cũng không tiện nói thêm lời nào, chỉ thấp giọng lẩm bẩm:
“Dù sao thì… cũng chỉ là một con nhóc.”
Ta lười đôi co.
Dạo gần đây, ta hầu như đều dốc sức nghiên cứu thảo d.ư.ợ.c Tây Bắc, thỉnh thoảng còn phải khám chữa cho binh sĩ bị bệnh hoặc bị thương trong doanh trại, thân thể vốn đã mệt nhoài, sao còn hơi sức đâu mà đấu võ mồm?
46
Đêm ấy, trời Tây Bắc phủ đầy sao sáng, lấp lánh rực rỡ.
Ta nhớ đến đôi mắt của Trần Lý, cũng từng sáng ngời như vậy.
Ta và chàng từng cùng nhau ngắm khói mưa Dương Châu, cùng nhau đi dưới tuyết trời Kinh thành, từng ăn những mỹ vị đất Thục, từng đứng trước biển cả mênh m.ô.n.g nơi Thương Châu.
Nếu chàng còn sống… nhất định khi ngước nhìn bầu trời đầy sao này, chàng sẽ lại thốt lên đầy ngưỡng mộ.
Nghĩ đến đây, lòng ta bỗng trống rỗng, lạnh lẽo.
Bất ngờ, một bầu rượu chìa ra trước mặt ta. Dư Cảnh Thắng cười hì hì muốn mời ta uống, nói rằng đêm sa mạc lạnh, nên uống chút rượu nấu để sưởi ấm.
Ta lắc đầu từ chối – ngày mai còn phải đến nhà một người dân gần đó để khám bệnh, uống rượu sẽ hỏng việc.
Hắn cau mày:
“Chỉ là thường dân thôi mà, trễ vài hôm cũng chẳng sao. Bồi bản hoàng t.ử uống rượu mới là quan trọng.”
Ta đáp, giọng bình tĩnh:
“Sinh mạng không phân sang hèn cao thấp. Nếu có một ngày điện hạ ngã bệnh, mà hoàng thượng mời ta uống rượu, ta vẫn sẽ chọn trị bệnh cho điện hạ trước.”
Dư Cảnh Thắng nghe vậy, khẽ cong khóe môi đầy hứng thú, rồi bất ngờ nắm lấy cổ tay ta kéo đi:
“Tỷ tỷ nói hay lắm! Vậy thì tối nay ta đưa tỷ đến khám bệnh cho hắn, sau đó về uống một trận thỏa thuê. Uống say rồi cùng ngắm sao mới thú vị – tỷ sẽ thấy sao thật và sao giả lẫn lộn, mới là mỹ cảnh!”
Ta bị hắn kéo đi loạng choạng:
Này… đột ngột thế này sao? Chén rượu ấy… không thể đợi đến mai uống à?
Không chống lại được cái tính hứng khởi bất chợt của Dư Cảnh Thắng, ta đành theo hắn đến thôn gần đó.