11
Tan học, tôi về phòng trọ thì bị Từ Hạo chặn cửa.
Trong tay hắn là một chai nhựa đục, bên trong có thứ chất lỏng không rõ là gì.
Anh ta gằn giọng: “Con tiện nhân, mày hại tao thê thảm. Biết điều thì chuyển ngay cho tao 200.000 tệ, không thì tao tạt axit vào mặt mày!”
Tôi bình tĩnh nói: “Từ Hạo, anh còn định đi vào vết xe đổ bao nhiêu lần nữa?”
Anh ta gào lên như mất trí: “Tao vay nặng lãi! Nếu tối nay không trả, chúng nó sẽ chặt tay và giết tao! Tao không muốn chết! Tao có làm sai cái gì đâu chứ?!”
Tôi cố giữ giọng mềm để không kích động anh ta: “Được, anh bình tĩnh. Buông tôi ra thì tôi sẽ chuyển tiền ngay.”
Ngay khoảnh khắc tôi cúi đầu “mở” app chuyển khoản, tôi đột ngột đẩy mạnh anh ta ra. Sau đó bảo vệ tôi thuê sẵn từ trước lập tức lao đến, khóa chặt hắn xuống đất.
Trong tay Từ Hạo vẫn nắm chai hóa chất, ba người đang trong tình huống cực kỳ nguy hiểm.
Đúng lúc đó, Trương Vãn Vãn chạy đến, định giật chai hoá chất ra khỏi tay hắn. Nhưng Từ Hạo vùng vẫy, bóp mạnh, khiến chất lỏng bắn thẳng lên mặt cô ta. Trương Vãn Vãn gào thét ôm mặt, đau đớn quằn quại.
Tôi vừa đau lòng vừa giận, hét lên: “Cô biết điều thì đừng xen vào!”
Sau đó Từ Hạo bị đưa về đồn, Trương Vãn Vãn thì được chở thẳng vào bệnh viện. May mắn đó không phải axit mạnh, chỉ là axit loãng, nhưng vẫn để lại vết đỏ, sau này phải nhờ laser làm mờ.
Tôi chuẩn bị rời đi thì Trương Vãn Vãn kéo tay tôi lại: “Hi Hi… tớ xin lỗi. Cậu từng thật lòng coi tớ là bạn, còn tớ lại bị che mắt… cùng Từ Hạo hại cậu. Tớ không mong cậu tha thứ. Tớ chỉ muốn chuộc lại lỗi của mình, coi như tự an ủi mình phần nào. Cậu cứ gửi đơn kiện… tớ sẽ chấp nhận hết.”
Cô ấy khóc, mắt đỏ hoe: “Hi Hi à, tớ… tớ xin lỗi, xin lỗi cậu… rất nhiều.”